Tra cứu Thánh Kinh

1 Xưa tại Ra-ma-tha-im-xô-phim, có một người quê ở núi Ép-ra-im, tên là Ên-ca-na, con trai của Giê-rô-ham, cháu của Ê-li-hu, chắt của Tô-hu, chít của Xu-phơ, người Ép-ra-im;
2 Ên-ca-na có hai người vợ, người này tên là An-ne, và người kia tên là Phê-ni-na. Phê-ni-na có con, còn An-ne không có.
3 Mỗi năm, Ên-ca-na ở thành mình đi lên Si-lô để thờ phượng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân, và dâng của tế lễ cho Ngài; tại Si-lô có hai con trai của Hê-li, là Hốp-ni và Phi-nê-a, thầy tế lễ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
4 Đến ngày Ên-ca-na dâng tế lễ, thì chia của lễ ra từng phần ban cho Phê-ni-na, vợ mình, và cho các con trai và con gái mình.
5 Nhưng người lại ban cho An-ne một phần bằng hai, vì người thương nàng, dẫu rằng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu khiến cho nàng son sẻ.
6 Kẻ phân bì nàng khôn xiết trêu ghẹo nàng, để giục nàng than trách vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã khiến nàng son sẻ.
7 Từ năm này đến năm kia, mỗi khi nàng đi lên đền Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, chồng nàng đãi nàng như vậy, còn Phê-ni-na cứ trêu ghẹo nàng; An-ne khóc và không ăn.
8 Ên-ca-na, chồng nàng, nói rằng: Hỡi An-ne, sao nàng khóc? Cớ sao không ăn và lòng buồn bực dường ấy? Ta chẳng đáng cho nàng hơn mười đứa con trai ư?
9 Sau khi người ta đã ăn uống tại Si-lô rồi, An-ne đứng dậy; lúc ấy Hê-li, thầy tế lễ, đang ngồi trên một cái ghế gần bên cửa của đền Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
10 An-ne lấy làm sầu khổ trong lòng, vừa cầu khẩn Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, vừa tuôn tràn giọt lệ.
11 Nàng hứa nguyện rằng: Ôi, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu của Vạn Quân, nếu Ngài đoái xem nỗi sầu khổ của tớ gái Ngài, nhớ lại nó chẳng quên, và ban cho tớ gái Ngài một đứa con trai, thì tôi sẽ dâng hiến nó trọn đời cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và dao cạo sẽ chẳng đưa qua ngang đầu nó.
12 Vì nàng cầu nguyện lâu dài trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, Hê-li chăm xem miệng nàng;
13 hơn nữa, An-ne nói trong lòng, chỉ nhóp nhép miệng mà thôi, không có ai nghe tiếng nàng; nên Hê-li tưởng nàng say,
14 hỏi rằng: Chừng nào nàng mới hết say? Hãy đi giã rượu đi.
15 An-ne thưa rằng: Chẳng phải vậy, chúa; tôi vốn một đàn bà có lòng buồn bực, chẳng uống rượu hay là vật gì uống say; nhưng tôi giãi bày lòng tôi ra trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
16 Chớ tưởng tớ gái của ông là một người đàn bà gian ác; vì nỗi đau đớn và ưu phiền quá độ của tôi bắt tôi phải nói đến bây giờ.
17 Hê-li nói tiếp rằng: Hãy đi bình an, nguyện Thiên Chúa của I-sơ-ra-ên nhận lời nàng đã cầu xin cùng Ngài!
18 Nàng thưa rằng: Nguyện tớ gái ông được ơn trước mắt ông! Kế đó, người nữ lui ra, ăn, và nét mặt nàng chẳng còn ra ưu sầu nữa.
19 Qua ngày sau vợ chồng dậy sớm, thờ lạy trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, rồi trở về nhà mình tại Ra-ma. Ên-ca-na ăn ở cùng An-ne, là vợ mình; Đấng Tự Hữu Hằng Hữu nhớ đến nàng.
20 Đương trong năm, An-ne thụ thai và sinh một con trai, đặt tên là Sa-mu-ên, mà nói rằng: Tôi đã cầu xin nó nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
21 Ên-ca-na, chồng nàng, và cả nhà người đi lên để dâng cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu của lễ hằng năm và làm xong sự hứa nguyện mình.
22 Nhưng An-ne không đi lên, vì nói với chồng nàng rằng: Khi đứa trẻ dứt sữa, tôi sẽ dẫn nó lên, để nó ra mắt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và ở đó luôn luôn.
23 Ên-ca-na, chồng nàng, đáp rằng: Hãy làm theo ý nàng cho là phải, ở lại đây cho đến chừng nàng dứt sữa nó. Nguyện Đấng Tự Hữu Hằng Hữu làm ứng nghiệm lời hứa của Ngài! Vậy, nàng ở lại nhà, cho con bú đến lúc dứt sữa.
24 Vừa khi dứt sữa, nàng dẫn nó theo mình đến đền của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu tại Si-lô, cùng đem theo ba con bò đực, một Ê-pha bột mì, và một bầu rượu. Đứa trẻ hãy còn nhỏ lắm.
25 Họ giết con bò đực, rồi dẫn đứa trẻ đến Hê-li.
26 Nàng nói với người rằng: Xin lỗi, chúa! Xưa có người đàn bà đứng tại đây, gần bên ông, để cầu khẩn Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tôi chỉ sinh mạng ông mà thề rằng tôi là người đó.
27 Ấy vì đứa trẻ này mà tôi cầu nguyện. Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã nhận lời tôi đã cầu xin cùng Ngài.
28 Vì vậy, tôi cũng dâng nó cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; tôi cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mượn nó trọn đời nó. Kế đó mẹ con đều thờ lạy tại đó trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.