Tra cứu Thánh Kinh

1 Thuở xưa, Đức Chúa Trời đã bởi các tiên tri phán với tổ phụ của chúng ta nhiều lần, nhiều cách.
2 Trong những ngày sau cùng này, Ngài phán với chúng ta bởi Con, là Đấng mà Ngài đã lập lên kế tự muôn vật, cũng qua Đấng ấy mà Ngài đã dựng nên các thế giới.
3 Đấng ấy là sự chói sáng của sự vinh quang Ngài và là hình thể của bản thể Ngài, dùng lời của năng lực mình mà nâng đỡ muôn vật. Sau khi Đấng ấy đã chính mình làm xong sự rửa sạch mọi tội lỗi của chúng ta thì ngồi bên phải Đấng Tôn Nghiêm ở trên cao.
4 Ngài trở nên cao trọng hơn các thiên sứ nên Ngài được hưởng danh cao trọng hơn họ. [Tức là danh Đức Chúa Trời do Đức Chúa Trời ban cho Ngài như được nói đến trong Giăng 17:11-12 và Hê-bơ-rơ 1:8-9.]
5 Ngài có bao giờ phán với thiên sứ rằng: Ngươi là con của Ta, ngày nay, Ta đã sinh ngươi? Lại có khi nào phán: Ta sẽ làm Cha người, người sẽ làm con của Ta?
6 Còn khi Ngài đưa con đầu lòng vào trong thế gian, thì Ngài phán rằng: Mọi thiên sứ của Thiên Chúa phải thờ lạy Đấng ấy.
7 Nói về thiên sứ thì Ngài phán rằng: Ngài làm ra các thiên sứ Ngài là những thần linh, và tôi tớ Ngài như ngọn lửa.
8 Nhưng nói về Con thì lại phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngôi Ngài {còn đến} đời đời, cây gậy công chính {là} cây gậy của vương quốc Ngài.
9 Ngài ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của Ngài xức cho Ngài dầu vui mừng, {khiến Ngài} trội hơn những kẻ dự phần với Ngài.
10 Lại có phán: Hỡi Chúa, ban đầu trước hết Chúa đã dựng nền đất, Và các tầng trời cũng là công việc của tay Chúa.
11 Trời đất sẽ hư đi, nhưng Chúa hằng có; Trời đất sẽ cũ đi như cái áo;
12 Ngài sẽ cuốn nó lại như cái áo choàng, Rồi trời đất sẽ biến đổi, Nhưng Chúa vẫn y nguyên, Các năm của Chúa không hề cùng.
13 Ngài có bao giờ phán với thiên sứ nào rằng: Hãy ngồi bên phải ta, cho đến chừng nào ta để kẻ thù nghịch làm bệ dưới chân ngươi?
14 Họ chẳng phải đều là những thần linh hầu việc, đã được sai xuống để giúp việc những người sẽ hưởng cơ nghiệp cứu rỗi hay sao?