Tra cứu Thánh Kinh

1 Ta, Phao-lô, tôi tớ của Thiên Chúa và sứ đồ của Đức Chúa Jesus Christ, để đưa các người được chọn của Thiên Chúa đến đức tin và sự tri thức về lẽ thật, là sự sinh lòng tin kính,
2 trông cậy sự sống đời đời, là sự sống mà Đức Chúa Trời không thể nói dối đã hứa từ muôn đời về trước,
3 tới kỳ chỉ định, Ngài đã bày tỏ lời của Ngài ra bởi sự giảng dạy, là sự ta đã chịu giao phó theo mệnh lệnh Thiên Chúa là Đấng Giải Cứu chúng ta,
4 gửi cho Tít, là con thật ta trong đức tin chung: nguyện xin con được ân điển và sự bình an ban cho bởi Thiên Phụ và bởi Đức Chúa Jesus Christ, Đấng Giải Cứu chúng ta!
5 Ta đã để con ở lại Cơ-rết, để sắp đặt mọi việc chưa thu xếp, và theo như ta đã răn bảo cho con mà lập những trưởng lão trong mỗi thành.
6 Mỗi người trong vòng trưởng lão đó phải cho không chỗ trách được, chỉ chồng của một vợ; con cái phải tin Chúa, không được bị cáo là buông tuồng hoặc ngỗ nghịch.
7 Vì người giám mục làm kẻ quản lý nhà Thiên Chúa thì phải cho không chỗ trách được. Chẳng nên: kiêu ngạo, dễ giận, say rượu, hay gây gổ, tham lợi;
8 nhưng yêu quý sự tiếp khách, yêu quý những người hiền, tiết độ, công bình, thánh sạch, tự chủ,
9 hằng giữ Lời thật y như đã nghe dạy, để cho có thể theo giáo lý lành mà khuyên dỗ và bác lại kẻ chống trả.
10 Có nhiều người, nhất là trong những người chịu cắt bì, chẳng chịu vâng phục, hay nói hư không và phỉnh dỗ, đáng phải bịt miệng họ đi.
11 Họ vì mối lợi đáng bỉ mà dạy điều không nên dạy, và phá đổ cả nhà người ta.
12 Một người trong nhóm họ, tức là bậc tiên tri của họ, có nói rằng: Người Cơ-rết hay nói dối, là thú dữ, ham ăn mà làm biếng.
13 Lời chứng ấy quả thật lắm. Vậy hãy quở nặng họ, để cho họ có đức tin vẹn lành,
14 chớ nghe chuyện nhảm nhí của người Giu-đa, và điều răn của người ta trái với lẽ thật.
15 Mọi sự là tinh sạch cho những người tinh sạch, nhưng, cho những kẻ dơ dáy và chẳng tin, thì không sự gì là tinh sạch cả; trái lại, tâm thần và lương tâm họ là dơ dáy nữa.
16 Họ xưng họ biết Thiên Chúa, nhưng {trong}những việc làm thì đều chối bỏ {Ngài}, trở nên đáng ghét, không vâng phục, và không xứng đáng cho bất cứ việc lành nào.