Tra cứu Thánh Kinh

1 Phao-lô, {làm} sứ đồ của Đức Chúa Jesus Christ bởi ý muốn của Thiên Chúa, theo lời hứa của sự sống {là} sự {ở} trong Đấng Christ Jesus.
2 {Gửi cho} Ti-mô-thê, {là} con yêu dấu {của ta}. Nguyện ân điển, sự thương xót, sự bình an từ Thiên Chúa Đức Cha và {từ} Đấng Christ Jesus, Chúa của chúng ta, {ở cùng con}.
3 Ta cảm tạ Đức Chúa Trời, Đấng ta hầu việc bằng lương tâm thanh sạch như các tổ phụ, không ngừngnghỉ. Cả ngày lẫn đêm ta ghi nhớ đến con trong sự khẩn xin.
4 Vì ta nhớ đến nước mắt của con, ta muốn đến thăm con quá chừng, để ta được đầy sự vui vẻ.
5 Ta cũng nhớ đến đức tin thành thật trong con, {là đức tin} trước đã ở trong Lô-ít, bà ngoại của con, và {trong} Ơ-nít, mẹ của con, ta chắc rằng cũng {ở} trong con.
6 Vậy nên, ta nhắc con hãy khơi lại ơn của Đức Chúa Trời, {là ơn} ở trong con bởi sự đặt tay của ta.
7 Vì Đức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta tâm thần của sự sợ hãi, nhưng của năng lực, của tình yêu, và của tự kỷ luật.
8 Vậy, con chớ hổ thẹn về lời chứng cho Chúa của chúng ta, hoặc về ta, người tù của Ngài. Nhưng hãy bởi năng lực của Thiên Chúa mà cùng chịu khổ vì Tin Lành.
9 Đấng đã cứu chúng ta và đã gọi {chúng ta} bởi sự kêu gọi thánh, chẳng phải theo việc làm của chúng ta, mà theo mục đích riêng của Ngài và ân điển đã ban cho chúng ta trong Đấng Christ Jesus, từ trước khi thế gian bắt đầu.
10 Nhưng bây giờ mới tỏ ra bởi sự hiện ra của Đức Chúa Jesus Christ, Đấng Giải Cứu của chúng ta. Ngài đã hủy phá sự chết, nhưng chiếu sáng sự sống và sự không hề chết bởi Tin Lành.
11 Về sự ấy mà ta đã được lập làm người rao giảng, sứ đồ, và giáo sư cho dân ngoại.
12 Bởi cớ ấy mà ta cũng chịu khổ {về} những sự này. Nhưng ta chẳng hổ thẹn vì ta biết Đấng mà ta đã tin, và ta biết chắc rằng, Ngài có quyền phép để giữ sự ta đã phó thác, cho đến ngày đó.
13 Hãy giữ lấy mẫu mực của những lời lành mà con đã nghe từ ta trong đức tin và tình yêu nơi Đấng Christ Jesus.
14 Hãy giữ lấy điều tốt lành đã phó thác {cho con} bởi Đức Thánh Linh, Đấng ngự trong chúng ta.
15 Con biết rằng, mọi người ở xứ A-si đã lìa bỏ ta; trong số ấy có Phy-ghen và Hẹt-mô-ghen.
16 Nguyện Chúa ban sự thương xót cho nhà của Ô-nê-si-phô-rơ, vì người nhiều lần làm tươi mới ta, chẳng hổ thẹn vì xiềng xích của ta.
17 Hơn nữa, khi người đến thành Rô-ma thì đã sốt sắng tìm kiếm ta, và đã tìm được.
18 Nguyện Chúa ban thưởng cho người, để người tìm thấy sự thương xót của Chúa trong ngày đó! Biết bao nhiêu việc người đã hầu việc ta tại Ê-phê-sô mà con đã biết rõ.