Tra cứu Thánh Kinh

1 Phao-lô, làm sứ đồ, chẳng phải từ loài người, cũng không bởi một người nào, mà là bởi Đức Chúa Jesus Christ và bởi Thiên Chúa Đức Cha, là Đấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại,
2 cùng hết thảy các anh chị em cùng Cha là những người ở với tôi, gửi cho các Hội Thánh ở xứ Ga-la-ti.
3 Nguyện các anh chị em được ân điển và sự bình an từ Thiên Chúa Đức Cha, và từ Đức Chúa Jesus Christ, Chúa chúng ta,
4 Đấng đã phó mình vì những tội lỗi của chúng ta, để Ngài có thể giải cứu chúng ta ra khỏi thời kỳ ác hiện nay, y theo ý muốn của Đức Chúa Trời và Cha của chúng ta.
5 Nguyện sự vinh quang thuộc về Ngài cho đến đời đời! A-men!
6 Tôi lấy làm lạ vì các anh chị em đã vội chuyển từ Đấng đã gọi các anh chị em vào trong ân điển của Đấng Christ, đến một tin lành khác.
7 Đó chẳng phải là {tin lành} khác, nhưng có mấy kẻ làm rối trí các anh chị em, và muốn biến đổi Tin Lành của Đấng Christ.
8 Nhưng nếu chúng tôi hoặc một thiên sứ từ trời, giảng cho các anh chị em một tin lành nào khác với điều chúng tôi đã giảng cho các anh chị em, thì kẻ ấy đáng bị a-na-them! [A-na-them có nghĩa là bị dứt thông công, bị đuổi ra khỏi Hội Thánh.]
9 Tôi đã nói rồi, nay lại nói lần nữa: Nếu ai giảng cho các anh chị em một tin lành nào khác với điều các anh chị em đã nhận, thì kẻ ấy đáng bị a-na-them!
10 Còn bây giờ, tôi tin cậy loài người hay Đức Chúa Trời? Hay là tôi tìm kiếm sự làm vừa lòng loài người? Nếu tôi còn làm cho vừa lòng loài người thì tôi chẳng phải là tôi tớ của Đấng Christ.
11 Hỡi các anh chị em cùng Cha! Tôi tuyên bố với các anh chị em rằng, Tin Lành đã được tôi giảng, chẳng phải bởi loài người;
12 vì tôi không nhận và cũng không học nó bởi một người nào, nhưng đã nhận lấy bởi sự mạc khải của Đức Chúa Jesus Christ.
13 Các anh chị em đã nghe về cách ăn ở của tôi trước kia trong Do-thái Giáo, rằng tôi đã bách hại và tàn phá Hội Thánh của Đức Chúa Trời quá chừng.
14 Tôi tấn tới trong Do-thái Giáo hơn nhiều người cùng tuổi, cùng nước với tôi. Tôi là người sốt sắng quá mức về các truyền thống của các tổ phụ tôi.
15 Nhưng khi Đức Chúa Trời đẹp lòng, Ngài đã biệt riêng tôi từ trong lòng mẹ, gọi tôi bởi ân điển của Ngài,
16 để mạc khải Con của Ngài trong tôi, để cho tôi giảng về {Con} ấy trong các dân ngoại, thì lập tức tôi chẳng bàn với thịt và máu,
17 tôi cũng không lên thành Giê-ru-sa-lem, đến với những sứ đồ trước tôi, nhưng tôi đi qua xứ A-ra-bi rồi trở về thành Đa-mách.
18 Rồi, sau ba năm, tôi lên thành Giê-ru-sa-lem, để gặp mặt trao đổi với Phi-e-rơ, và ở với anh ấy mười lăm ngày.
19 Nhưng tôi không gặp một sứ đồ nào khác, trừ ra Gia-cơ là em của Chúa.
20 Này! Những điều tôi viết cho các anh chị em, trước Đức Chúa Trời, tôi không dối trá!
21 Sau đó, tôi đi qua các miền thuộc xứ Sy-ri và xứ Si-li-si.
22 Nhưng tôi là người lạ mặt trong các Hội Thánh tại xứ Giu-đê, là các hội ở trong Đấng Christ.
23 Họ chỉ nghe rằng: Người đã bách hại chúng ta trước kia, nay đang giảng về đức tin mà người ấy từng tàn phá.
24 Và họ tôn vinh Đức Chúa Trời qua tôi.