Tra cứu Thánh Kinh

1 Phao-lô, theo ý muốn của Thiên Chúa, làm sứ đồ của Đức Chúa Jesus Christ, cùng người anh em cùng Cha của chúng ta là Ti-mô-thê, gửi cho Hội Thánh của Đức Chúa Trời ở tại thành Cô-rinh-tô cùng tất cả những thánh đồ trong khắp xứ A-chai.
2 Nguyện các anh chị em được ân điển và sự bình an từ Thiên Chúa, Cha của chúng ta, và {từ} Đức Chúa Jesus Christ!
3 Tôn vinh Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jesus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Thiên Chúa ban mọi sự an ủi.
4 Ngài an ủi chúng tôi trong mọi sự khốn khổ, để cho nhân sự an ủi mà Ngài đã an ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể an ủi kẻ khác trong sự khốn khổ nào họ gặp!
5 Vì như những sự đau đớn của Đấng Christ chan chứa trong chúng tôi thế nào, thì sự an ủi của chúng tôi bởi Đấng Christ mà chứa chan cũng thể ấy.
6 Như vậy, hoặc chúng tôi gặp hoạn nạn, ấy là cho anh em được an ủi và được rỗi; hoặc chúng tôi được an ủi, ấy là cho các anh chị em an ủi, mà sự an ủi đó được hiện ra bởi các anh chị em chịu cách nhẫn nại những sự đau đớn mà chúng tôi cùng chịu.
7 Sự trông cậy của chúng tôi về các anh chị em thật vững vàng; vì biết rằng bởi các anh chị em có phần trong sự đau đớn, thì cũng có phần trong sự an ủi vậy.
8 Hỡi các anh chị em! Chúng tôi không muốn để các anh chị em chẳng biết sự khổ nạn đã xảy đến cho chúng tôi trong xứ A-si, và chúng tôi đã bị đè nén quá chừng, quá sức mình, đến nỗi mất lòng trông cậy giữ sự sống.
9 Chúng tôi lại hình như đã nhận án xử tử, để cho chúng tôi không cậy mình, nhưng cậy Đức Chúa Trời là Đấng khiến kẻ chết sống lại.
10 Ấy chính Ngài đã cứu chúng tôi khỏi sự chết lớn dường ấy, và sẽ cứu chúng tôi; phải, chúng tôi còn mong Ngài sẽ cứu chúng tôi nữa.
11 Chính các anh chị em lấy lời khẩn xin mà giúp đỡ chúng tôi, để cho chúng tôi nhờ nhiều người mà được ơn, thì cũng nên dịp cho nhiều người vì cớ chúng tôi mà tạ ơn nữa.
12 Còn như điều làm vẻ vang cho chúng tôi, ấy là lương tâm chúng tôi làm chứng rằng mình lấy sự thánh sạch và thật thà đến bởi Thiên Chúa mà ăn ở trong thế gian này, nhất là đối với các anh chị em, không cậy sự khôn ngoan theo tính xác thịt, nhưng cậy ơn của Thiên Chúa.
13 Vì chúng tôi chẳng viết cho các anh chị em sự gì khác hơn những điều các anh chị em đọc trong thư chúng tôi và chính mình các anh chị em nhận biết; và tôi lại mong các anh chị em nhận biết cho đến cuối cùng,
14 cũng như các anh chị em đã nhận biết ít nhiều rồi: ấy là chúng tôi làm vẻ vang cho các anh chị em, khác nào các anh chị em cũng làm vẻ vang cho chúng tôi trong ngày của Đức Chúa Jesus chúng ta.
15 Bởi lòng tin cậy đó, trước đây tôi có định đi thăm các anh chị em, để giúp cho các anh chị em được ơn càng hơn.
16 Tôi định trải qua nơi các anh chị em rồi đi xứ Ma-xê-đoan, lại từ Ma-xê-đoan trở về nơi các anh chị em; từ đó, các anh chị em cho đưa tôi qua xứ Giu-đê.
17 Tôi định ý như vậy, nào có phải bởi tôi nhẹ dạ sao? Hay là tôi theo xác thịt mà quyết định, đến nỗi nơi tôi, khi thì phải khi thì không sao?
18 Thật như Đức Chúa Trời là thành tín, lời chúng tôi nói với các anh chị em cũng chẳng phải khi thì phải khi thì không vậy.
19 Con Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jesus Christ, mà chúng ta tức là tôi với Si-la và Ti-mô-thê, đã giảng ra trong các anh chị em, chẳng phải là vừa phải vừa không đâu; nhưng trong Ngài chỉ có phải mà thôi.
20 Bởi vì mọi lời hứa của Thiên Chúa đều ở trong Ngài cả, ấy cũng bởi Ngài mà chúng tôi nói "A-men!" Làm vinh hiển Đức Chúa Trời.
21 Đấng làm cho bền vững chúng tôi với các anh chị em trong Đấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, ấy là Thiên Chúa;
22 Ngài cũng lấy ấn mình mà đóng cho chúng tôi và ban sự bảo chứng của Đấng Thần Linh trong lòng chúng tôi.
23 Tôi cầu Đức Chúa Trời lấy linh hồn tôi làm chứng rằng, ấy là tại nể các anh chị em mà tôi chưa đi đến thành Cô-rinh-tô;
24 chớ không phải chúng tôi muốn cai trị đức tin các anh chị em, nhưng chúng tôi muốn giúp thêm sự vui của các anh chị em, vì các anh chị em đứng vững vàng trong đức tin.