Tra cứu Thánh Kinh

1 Đã được cứu như vậy rồi, chúng ta mới biết cù lao đó tên là Man-tơ.
2 Thổ dân đãi chúng ta một cách nhân từ hiếm có, tiếp đón chúng ta hết thảy gần kề đống lửa lớn đã đốt, vì đang mưa và trời lạnh lẽo.
3 Phao-lô lượm được một bó củi khô, quăng vào trong lửa, xảy có con rắn độc từ trong bó củi bị nóng bò ra, quấn trên tay người.
4 Thổ dân thấy con vật đeo thòng lòng trên tay người, nói với nhau rằng: Thật người này là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công bình chẳng chịu cho sống!
5 Nhưng Phao-lô vẩy rắn vào lửa, chẳng thấy hề gì hết.
6 Họ ngờ người sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống chết tức thì; nhưng đã đợi lâu rồi, chẳng thấy hại gì cho người, đổi ý mà nói rằng thật là một vị thần.
7 Trong chỗ đó, có mấy vùng đất thuộc về người tù trưởng của đảo ấy, tên là Búp-li-u; người này tiếp đãi chúng ta cách nhiệt tình trong ba ngày.
8 Cha của Búp-li-u này đang nằm trên giường đau bệnh nóng lạnh và bệnh lỵ. Phao-lô đi thăm người, cầu nguyện xong, đặt tay lên và chữa lành cho.
9 Nhân đó, ai nấy trong đảo có bệnh, đều đến với Phao-lô, và được chữa lành cả.
10 Họ cũng tôn trọng chúng ta lắm, và lúc chúng ta đi, thì sửa soạn mọi đồ cần dùng cho chúng ta.
11 Sau đó ba tháng, chúng ta xuống tàu ở A-léc-xan-tri mà đi, là tàu đã qua mùa đông tại đảo đó, và có hiệu là Đi-ốt-cua.
12 Tới thành Sy-ra-cu-sơ rồi, chúng ta ở lại đây ba ngày.
13 Từ nơi đó, chạy theo mé biển Si-si-lơ, tới thành Rê-ghi-um. Đến ngày mai, vì gió nam nổi lên, nên sau hai ngày nữa chúng ta tới thành Bu-xô-lơ.
14 Ở đó gặp các anh chị em cùng Cha mời chúng ta ở lại bảy ngày; rồi thì đi đến thành Rô-ma.
15 Các anh chị em cùng Cha {ở Rô-ma} nghe nói về chúng ta, ra đến Áp-bi-u Phô-rum và chỗ Ba Quán mà đón tiếp chúng ta. Phao-lô thấy họ thì cảm tạ Đức Chúa Trời và vững chí.
16 Khi chúng ta đã đến thành Rô-ma, Phao-lô được phép ở riêng với một người lính canh giữ.
17 Sau ba ngày, người mời các trưởng lão trong dân Giu-đa nhóm lại; đến rồi, người nói rằng: Hỡi mọi người và các anh em, dẫu tôi chẳng từng làm điều gì nghịch lại dân chúng hoặc cùng thói tục tổ phụ chúng ta, mà tôi còn bị bắt tại thành Giê-ru-sa-lem và nộp trong tay người Rô-ma.
18 Những người này đã xét việc tôi rồi, thì muốn tha ra, vì tôi chẳng hề làm điều gì đáng chết.
19 Nhưng người Giu-đa chống cự điều đó, nên buộc tôi kêu nài đến Sê-sa, nhưng chẳng phải có ý kiện bản quốc ta đâu.
20 Ấy vì cớ đó mà tôi đã xin gặp anh em và nói chuyện với, bởi vì sự trông cậy của dân I-sơ-ra-ên nên tôi mang lấy xiềng này.
21 Các người ấy trả lời rằng: Chúng tôi chẳng tiếp thư từ xứ Giu-đa nói về việc anh, và chẳng ai trong các anh chị em cùng Cha đã đến mách cho chúng tôi hay là nói xấu về anh nữa.
22 Dầu vậy, chúng tôi muốn biết anh nghĩ làm sao; vì về phe này, chúng tôi biết người ta hay chống nghịch khắp mọi nơi.
23 Họ đã hẹn ngày với người, đến thăm tại nơi nhà trọ rất đông; từ buổi sáng đến chiều, người cứ làm chứng và giãi bày với họ về Vương Quốc của Đức Chúa Trời, lấy luật pháp Môi-se và các đấng tiên tri mà gắng sức khuyên bảo họ về Đức Chúa Jesus.
24 Có người chịu tin lời người nói, có kẻ chẳng tin.
25 Bởi vì họ không đồng ý với nhau và ra về, nên Phao-lô chỉ nói thêm lời này: Đức Thánh Linh đã phán phải lắm, khi Ngài dùng đấng tiên tri Ê-sai mà phán với tổ phụ các ngươi rằng:
26 Hãy đến nơi dân này và nói rằng: Các ngươi lấy lỗ tai nghe mà chẳng hiểu chi; Lấy mắt xem mà không thấy gì.
27 Vì lòng dân này đã nặng nề; Họ bịt lỗ tai, Nhắm mắt lại, Ngại rằng mắt mình tự thấy, Tai mình tự nghe, Lòng mình tự hiểu, Và họ trở lại Mà ta chữa cho lành được chăng.
28 Vậy, hãy biết sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời này đã sai đến cho người ngoại; những người đó sẽ nghe theo vậy.
29 Khi người nói xong, thì các người Giu-đa đi ra, cãi lẫy cùng nhau dữ lắm.
30 Phao-lô ở trọn hai năm tại một nhà trọ đã thuê. Người tiếp đón mọi người đến thăm mình,
31 giảng về Vương Quốc của Đức Chúa Trời, và dạy dỗ về Đức Chúa Jesus Christ cách tự do trọn vẹn, chẳng ai ngăn cấm người hết.