Tra cứu Thánh Kinh

1 Gánh nặng lời Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cho I-sơ-ra-ên bởi Ma-la-chi.
2 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu có phán: Ta yêu các ngươi; và các ngươi nói rằng: Chúa yêu chúng tôi ở đâu? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán: Ê-sau chẳng phải là anh Gia-cốp sao?
3 Nhưng ta yêu Gia-cốp, mà ghét Ê-sau, ta làm cho những núi nó nên hoang vu, và phó sản nghiệp nó cho những chó nơi đồng vắng.
4 Nếu Ê-đôm nói rằng: Chúng ta đã bị hủy diệt, nhưng chúng ta sẽ trở về dựng lại những nơi đổ nát, thì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân cũng phán rằng: Chúng nó sẽ dựng lại, nhưng ta sẽ đổ xuống, người ta sẽ gọi chúng nó là Cõi độc ác, và là dân mà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu nổi giận nghịch lại đời đời.
5 Mắt các ngươi sẽ thấy, và các ngươi sẽ nói rằng: Nguyện Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là lớn ngoài cõi I-sơ-ra-ên!
6 Con trai tôn kính cha mình, đầy tớ tôn kính chủ mình. Vậy nếu Ta là cha, nào sự tôn kính thuộc về Ta ở đâu? và nếu Ta là chủ, nào sự kính sợ Ta ở đâu? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán như vậy với các ngươi. Hỡi các thầy tế lễ khinh dể danh Ta! Các ngươi lại nói rằng: Chúng tôi có khinh dể danh Ngài ở đâu?
7 Các ngươi dâng bánh ô uế trên bàn thờ ta, rồi các ngươi nói rằng: Chúng tôi có làm ô uế Ngài ở đâu? Ấy là ở điều các ngươi nói rằng: Bàn của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đáng khinh dể.
8 Khi các ngươi dâng một con vật mù làm của lễ, điều đó chẳng phải là dữ sao? Khi các ngươi dâng một con vật què hoặc đau, điều đó chẳng phải là dữ sao? Thử dâng nó cho quan trấn thủ ngươi, thì người có đẹp lòng và vui nhận cho ngươi sao? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán như vậy.
9 Các ngươi đã làm điều đó, nay ta xin các ngươi hãy nài xin ơn Thiên Chúa, để cho Ngài làm ơn cho chúng ta, thì Ngài sẽ nhận một người nào trong các ngươi sao? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán vậy.
10 Ước gì trong các ngươi có một người đóng các cửa, để cho các ngươi không nhóm lửa vô ích nơi bàn thờ ta. Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán: Ta chẳng lấy làm vui lòng nơi các ngươi, và ta chẳng nhận nơi tay các ngươi một của dâng nào hết.
11 Vì từ nơi mặt trời mọc cho đến nơi mặt trời lặn, danh ta sẽ là lớn giữa các dân ngoại. Trong khắp mọi nơi, người ta sẽ dâng hương và của lễ thanh sạch cho danh ta; vì danh ta sẽ là lớn giữa các dân ngoại, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán vậy.
12 Nhưng các ngươi đã làm uế tục danh ta mà rằng: Bàn của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ô uế, đồ ăn đến từ trên nó là đáng khinh dể.
13 Các ngươi lại nói rằng: Ôi! việc khó nhọc là dường nào! rồi các ngươi khinh dể nó, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán vậy! Các ngươi đem đến vật bị cướp, vật què và đau, đó là của các ngươi đem dâng cho ta. Ta có thể nhận vật này nơi tay các ngươi sao? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán vậy.
14 Đáng rủa thay là kẻ hay lừa dối, trong bầy nó có con đực, mà nó hứa nguyện và dâng con tàn tật làm của lễ cho Chúa! Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán: Vì ta là Vua lớn, danh ta là đáng sợ giữa các dân ngoại.