Tra cứu Thánh Kinh

1 Tháng tám năm thứ hai Đa-ri-út, có lời của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán với đấng tiên tri Xa-cha-ri, con trai Ba-ra-chi, cháu Y-đô, mà rằng:
2 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã rất không bằng lòng tổ phụ các ngươi.
3 Vậy hãy nói với chúng rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán như vầy: Hãy trở lại cùng ta, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán, thì ta sẽ trở lại cùng các ngươi, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán vậy.
4 Chớ như tổ phụ các ngươi, các tiên tri xưa kia đã kêu họ mà rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán như vầy: Bây giờ hãy lìa bỏ đường dữ và việc làm dữ của các ngươi; nhưng họ chẳng nghe, chẳng hề để ý nghe ta, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán vậy.
5 Tổ phụ các ngươi ở đâu? Và những tiên tri ấy có sống đời đời chăng?
6 Nhưng những lời phán và lề luật ta đã truyền cho tôi tớ ta là các đấng tiên tri, chẳng kịp đến tổ phụ các ngươi sao? Nên họ đã trở lại và nói rằng: Mọi điều mà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân đã định làm cho chúng ta theo như đường lối và việc làm của chúng ta, thì đã làm cho chúng ta như vậy.
7 Ngày hai mươi bốn tháng mười một, là tháng Sê-bát, trong năm thứ hai Đa-ri-út, có lời của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán cho đấng tiên tri Xa-cha-ri, con trai Ba-ra-chi, cháu Y-đô, như vầy:
8 Ta thấy trong ban đêm: này, có một người cưỡi ngựa hồng đứng trong những cây sim ở nơi thấp, và đằng sau người có những ngựa hồng, ngựa xám, ngựa trắng.
9 Ta nói rằng: Hỡi chúa tôi, những ngựa ấy nghĩa là gì? Thì thiên sứ nói với ta, bảo ta rằng: Ta sẽ chỉ cho ngươi những ngựa này nghĩa là gì.
10 Người đứng trong những cây sim đáp rằng: Đây là những kẻ mà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sai đi lại trải qua đất.
11 Chúng nó đáp lại cùng thiên sứ đứng trong những cây sim rằng: Chúng tôi đã đi lại trải qua đất; này, cả đất đều ở yên và im lặng.
12 Bấy giờ thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đáp rằng: Hỡi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân! Ngài sẽ không thương xót Giê-ru-sa-lem và các thành của Giu-đa cho đến chừng nào, là những thành Ngài đã nổi giận nghịch lại nó bảy mươi năm nay?
13 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu lấy những lời lành, những lời an ủi đáp cùng thiên sứ đang nói với ta.
14 Kế đó, thiên sứ đang nói với ta, bảo ta rằng: Hãy kêu lên và nói rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân có phán: Ta vì Giê-ru-sa-lem và Si-ôn động lòng ghen quá lắm;
15 và ta rất không đẹp lòng các dân tộc đang yên vui; vì ta mới không bằng lòng một chút, thì chúng nó giúp cho sự dữ.
16 Vậy nên Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán như vầy: Ta lấy lòng thương xót trở về cùng Giê-ru-sa-lem; nhà ta sẽ xây lại trong nó, dây mực sẽ giăng trên Giê-ru-sa-lem, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán vậy.
17 Hãy kêu lần nữa mà rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân phán như vầy: Các thành ta sẽ còn đầy tràn sự thịnh vượng, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ còn an ủi Si-ôn, và còn kén chọn Giê-ru-sa-lem.
18 Kế đó, ta ngước mắt lên, ta nhìn xem, này, có bốn cái sừng.
19 Ta nói với thiên sứ đang nói với ta rằng: Những vật ấy là gì? Người đáp cùng ta rằng: Ấy là những sừng đã làm tan tác Giu-đa, I-sơ-ra-ên, và Giê-ru-sa-lem.
20 Kế đó, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cho ta xem bốn người thợ rèn;
21 thì ta hỏi rằng: Những kẻ này đến làm gì? Ngài đáp rằng: Ấy đó là những sừng đã làm tan tác Giu-đa, cho đến nỗi không người nào ngóc đầu lên được; nhưng những kẻ này đã đến để làm kinh hãi chúng nó, và để ném xuống những sừng của các nước đã cất sừng lên nghịch lại đất Giu-đa để làm tan tác nó.