Tra cứu Thánh Kinh

1 Này là lời Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán với Giô-ên, con trai của Phê-thu-ên:
2 Hỡi kẻ già cả, hãy nghe điều này! Các ngươi hết thảy là dân cư trong đất hãy lắng tai! Có sự gì như vậy đã xảy đến trong ngày các ngươi, hay là trong ngày tổ phụ các ngươi sao?
3 Hãy kể chuyện này lại cho con cái các ngươi; con cái các ngươi kể cho con cái chúng nó, con cái chúng nó kể cho dòng dõi nối theo.
4 Cái gì sâu keo còn để lại, cào cào ăn; cái gì cào cào còn để lại, sâu lột vỏ ăn; cái gì sâu lột vỏ còn để lại, châu chấu ăn.
5 Hỡi kẻ say sưa, hãy thức dậy và khóc lóc! Hỡi các ngươi hết thảy là kẻ hay uống rượu, hãy than vãn vì cớ rượu ngọt đã bị cất khỏi miệng các ngươi!
6 Vì một dân mạnh và vô số, đã lên nghịch lại đất ta; răng nó là răng của sư tử, nó có răng hàm của sư tử cái.
7 Nó đã hủy phá cây nho ta và lột vỏ cây vả ta. Nó đã lột tiệt cây ấy và bỏ đi; nhánh nó đã trở nên trắng.
8 Ngươi hãy than khóc như một người nữ đồng trinh mặc bao gai để khóc chồng mình thuở còn trẻ tuổi!
9 Của lễ chay và lễ quán đã cất khỏi nhà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; các thầy tế lễ hầu việc Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đang ở trong sự tang chế.
10 Đồng ruộng bị phá hoang, và đất đang sầu thảm; vì lúa mì bị hủy hại, dầu mới đã cạn, dầu đã hao tổn.
11 Hỡi kẻ cày ruộng, hãy hổ thẹn; hỡi kẻ làm vườn nho hãy than khóc, vì cớ lúa mì và mạch nha, vì mùa ngoài đồng đã mất.
12 Cây nho khô héo, cây vả hao mòn; cây lựu cũng như cây chà là, cây tần, mọi cây cối ngoài đồng đều khô héo; sự vui vẻ đã khô héo đi khỏi con trai loài người!
13 Hỡi các thầy tế lễ, hãy nịt lưng và than khóc. Hỡi các ngươi là kẻ làm việc ở bàn thờ, hãy thở than. Hỡi kẻ chức dịch của Thiên Chúa ta, hãy đến mặc áo bao gai mà nằm cả đêm! Vì của lễ chay và lễ quán không được vào trong nhà Thiên Chúa các ngươi!
14 Hãy định sự kiêng ăn, gọi một hội đồng trọng thể, nhóm các trưởng lão và hết thảy dân cư trong đất lại nơi nhà Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu các ngươi; và hãy kêu cùng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu!
15 Ôi ngày ấy! vì ngày Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã gần! Nó đến như một tai vạ thả ra bởi Đấng Toàn năng.
16 Lương thực chẳng phải đã dứt khỏi trước mặt chúng ta, và sự vui mừng hớn hở chẳng phải đã dứt khỏi nhà Thiên Chúa chúng ta hay sao?
17 Hột giống đã teo đi dưới những cục đất nó; kho đụn đã hủy phá, huân lẫm đổ nát, vì lúa mì khô héo.
18 Kìa, súc vật rên siết! Kìa, bầy bò bối rối! Ấy là tại chúng nó không có đồng cỏ nữa! Những bầy chiên cũng khốn khổ.
19 Hỡi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tôi kêu cầu Ngài; vì lửa đã nuốt những đám cỏ nơi đồng vắng, ngọn lửa đã thiêu hết thảy cây cối ngoài đồng!
20 Thật, những thú đồng cũng kêu la đến Ngài, vì các dòng nước đã khô, lửa đã nuốt những đám cỏ nơi đồng vắng.