Tra cứu Thánh Kinh

1 Về đời Ô-xia, Giô-tham, A-cha và Ê-xê-chia, là các vua nước Giu-đa, thì Ê-sai, con trai A-mốt, có sự hiện thấy về nước Giu-đa và thành Giê-ru-sa-lem.
2 Hỡi các tầng trời, hãy nghe; hỡi đất, hãy lắng tai; vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu có phán rằng: Ta đã nuôi nấng con cái, trưởng dưỡng chúng nó, nhưng chúng nó dấy loạn nghịch lại ta.
3 Bò biết chủ mình, lừa biết máng của chủ; nhưng I-sơ-ra-ên chẳng hiểu biết, dân ta chẳng suy nghĩ.
4 Ôi! nước mắc tội, dân mang lỗi nặng nề, tông giống độc dữ, con cái làm bậy bạ kia! Chúng nó đã lìa bỏ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, khinh lờn Đấng Thánh của I-sơ-ra-ên, đã trở nên xa lạ và lui đi.
5 Các ngươi sao còn cứ bạn nghịch, để lại bị đánh nữa? Đầu đều đau đớn cả, lòng đều mòn mỏi cả.
6 Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng có chỗ nào lành: rặt những vết thương, vết sưng cùng lằn mới, chưa rịt, chưa quấn, cũng chưa bôi dầu cho êm.
7 Xứ các ngươi là nơi hoang vu, thành các ngươi bị lửa thiêu hủy; dân ngoại nuốt đất đai các ngươi trước mặt các ngươi, hoang vu như bị dân ngoại phá tán.
8 Con cái Si-ôn bị bỏ lại như lều vườn nho, như chòi ruộng dưa, như thành bị vây.
9 Nếu như Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân chẳng để chúng ta còn sót lại chút đỉnh, thì chúng ta sẽ giống thành Sô-đôm và như thành Gô-mô-rơ vậy!
10 Hỡi các quan trưởng Sô-đôm, hãy nghe lời của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Hỡi dân Gô-mô-rơ, hãy để tai vào luật pháp của Thiên Chúa chúng ta!
11 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán: Muôn vàn của lễ các ngươi nào có can hệ gì đến ta? Ta đã chán chê của lễ thiêu bằng chiên đực và mỡ của bò con mập. Ta chẳng đẹp lòng về máu của bò đực, chiên con và dê đực đâu.
12 Khi các ngươi đến chầu trước mặt ta, ai khiến các ngươi giày đạp hành lang ta?
13 Thôi, đừng dâng của lễ chay vô ích cho ta nữa! Ta gớm ghiếc mùi hương, ngày trăng mới, ngày Sa-bát cùng sự rao nhóm hội; ta chẳng chịu tội ác hội hiệp nơi lễ trọng thể.
14 Thật, linh hồn ta ghét những ngày trăng mới và kỳ lễ các ngươi, là nặng nề cho ta, ta lấy làm mệt mà gánh lấy.
15 Vậy nên, khi các ngươi giơ tay, thì ta che mắt khỏi các ngươi. Khi các ngươi cầu nguyện rườm rà, ta chẳng thèm nghe. Tay các ngươi đầy những máu.
16 Hãy rửa đi, hãy làm cho sạch! Hãy tránh những việc ác khỏi trước mắt ta. Đừng làm dữ nữa.
17 Hãy học làm lành, tìm kiếm sự công bình; hãy đỡ đần kẻ bị hà hiếp, làm công bình cho kẻ mồ côi, bênh vực lẽ của người góa bụa.
18 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán: Bây giờ, hãy đến và chúng ta hãy biện luận cùng nhau! Dù những tội của các ngươi như chỉ đỏ sậm, sẽ trở nên trắng như tuyết; dù chúng đỏ màu đỏ sậm, sẽ trở nên {trắng} như len.
19 Nếu các ngươi sẵn lòng vâng lời, sẽ ăn được sản vật tốt nhất của đất.
20 Nếu như các ngươi chẳng chịu và bạn nghịch, sẽ bị nuốt bởi gươm; vì miệng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã phán.
21 Ôi! thành trung nghĩa đã hóa ra kỹ nữ, nó vốn đầy sự chính trực, giờ đầy những kẻ giết người!
22 Bạc ngươi biến thành cặn, rượu ngươi pha lộn nước.
23 Các quan trưởng của dân ngươi là đồ phản nghịch, làm bạn với kẻ trộm, mỗi người trong chúng đều ưa của hối lộ, đeo đuổi theo tài lợi; chẳng làm công bình cho kẻ mồ côi, vụ kiện của người góa bụa chẳng đến với chúng nó.
24 Vậy nên, Chúa, là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Vạn Quân, Đấng Quyền năng của I-sơ-ra-ên, phán như vầy: Ôi! ta sẽ được thỏa lòng về kẻ đối địch ta, và báo trả kẻ cừu thù ta!
25 Ta sẽ lại tra tay trên ngươi, làm tan sạch hết cáu cặn ngươi, và bỏ hết chất pha của ngươi.
26 Ta sẽ lập các quan xét của ngươi như ngày trước, các mưu sĩ của ngươi như lúc đầu. Rồi sau người ta sẽ xưng ngươi là thành công bình, là ấp trung nghĩa.
27 Si-ôn sẽ được chuộc bởi sự chính trực, còn kẻ nào trở lại đó thì được chuộc bởi sự công bình.
28 Nhưng những kẻ bạn nghịch và mắc tội sẽ cùng bị hủy diệt, còn kẻ bỏ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ bị diệt vong.
29 Vậy các ngươi sẽ hổ thẹn vì những cây thông mình ưa; mắc cỡ vì những vườn mình đã chọn.
30 Vì các ngươi sẽ giống như cây thông khô lá, như vườn không nước.
31 Người mạnh sẽ như bã gai, việc làm của nó như đốm lửa; cả hai sẽ cùng nhau cháy, chẳng có ai giập tắt.