Tra cứu Thánh Kinh

1 Đến tháng bảy, khi dân I-sơ-ra-ên đã ở trong bổn thành mình rồi, thì dân sự hiệp lại như một người ở tại Giê-ru-sa-lem.
2 Bấy giờ, Giê-sua, con trai của Giô-sa-đác, và các anh em người, là thầy tế lễ, luôn với Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-anh-thi-ên, và các anh em người, đều trỗi dậy xây cất bàn thờ Thiên Chúa ở I-sơ-ra-ên, để dâng của lễ thiêu tại đó, theo như đã chép trong luật pháp Môi-se, người của Đức chúa Trời.
3 Chúng sợ hãi dân của xứ, nên lập lại bàn thờ trên nền cũ nó, và dâng tại đó của lễ thiêu cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tức là của lễ thiêu buổi sớm và buổi chiều.
4 Chúng cũng giữ Lễ Lều Trại, y như đã chép, và dâng những của lễ thiêu ngày này kế ngày kia, theo số đã định cho mỗi ngày.
5 Sau ấy, chúng dâng những của lễ thiêu thường dâng, luôn những của lễ về lễ trăng non và về các ngày lễ trọng thể biệt ra thánh cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; lại dâng các của lễ của mỗi người vui lòng dâng cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
6 Từ ngày mồng một tháng bảy, chúng khởi dâng những của lễ thiêu cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
7 Chúng phân cấp tiền bạc cho thợ đẽo đá và cho thợ mộc, luôn những lương thực, rượu, và dầu cho dân Si-đôn và dân Ty-rơ, để sai họ đem gỗ hương nam từ Li-ban đến biển Gia-phô, tùy theo chiếu của Si-ru, vua Phe-rơ-sơ.
8 Năm thứ hai tháng hai, sau khi chúng đến đền của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con của Giô-xa-đác, với các anh em khác của họ, là những thầy tế lễ, người Lê-vi, cùng hết thảy những người bị bắt làm phu tù được trở về Giê-ru-sa-lem, đều bắt đầu làm công việc xây cất đền thờ; chúng đặt người Lê-vi, từ hai mươi tuổi sắp lên, để cai quản công việc xây cất đền thờ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
9 Bấy giờ, Giê-sua, các con trai người và anh em người, Cát-mi-ên và các con trai người, con cháu Hô-đa-via và con cháu Hê-na-đát, là người Lê-vi, với con trai và anh em của họ, đều trỗi dậy cùng hiệp nhau như một, mà quản đốc những người làm việc trong nhà của Đức Chúa Trời.
10 Khi các thợ xây nền đền của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, thì có những thầy tế lễ đứng đó mặc áo lễ và cầm kèn, còn những người Lê-vi, con cháu A-sáp, đều cầm chập chỏa, để tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu y như các lễ-phép của Đa-vít, vua I-sơ-ra-ên, đã lập ra.
11 Chúng ca hát đối đáp mà tôn vinh cảm tạ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu rằng: Đáng tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, vì Ngài là tốt lành, lòng thương xót của Ngài đối với I-sơ-ra-ên còn đến đời đời! Cả dân sự đều kêu reo tiếng lớn, tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, bởi vì người ta xây nền đền thờ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
12 Nhiều thầy tế lễ, người Lê-vi, trưởng tộc, tức là những người già cả đã thấy đền thờ trước, khóc tiếng lớn trong khi người ta xây nền của đền mới tại trước mặt mình. Cũng có nhiều người khác lại la tiếng lớn vui mừng hớn hở;
13 nên người ta khó phân biệt tiếng vui mừng với tiếng khóc lóc; vì dân sự la lớn tiếng lên, và tiếng ấy vẳng vẳng nghe xa.