Tra cứu Thánh Kinh

1 Đa-vít nói với cả hội chúng rằng: Sa-lô-môn, con trai ta, chỉ một mình con đó mà Thiên Chúa đã chọn, hãy còn trẻ tuổi non-nớt, và công việc lại lớn lao; vì cái đền đó chẳng phải cho loài người đâu, mà là cho Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu.
2 Ta đã hết sức sắm cho đền của Thiên Chúa ta, nào vàng dùng về đồ làm bằng vàng, nào bạc dùng về đồ làm bằng bạc, nào đồng dùng về đồ làm bằng đồng, nào sắt dùng về đồ làm bằng sắt, nào gỗ dùng về đồ làm bằng gỗ, lại sắm những ngọc bích, ngọc để khảm, ngọc chiếu sáng, ngọc đủ các màu, và các thứ đá quý, cùng đá cẩm thạch trắng rất nhiều.
3 Lại, vì lòng ta yêu mến đền của Thiên Chúa, nên ngoại trừ số ta đã sắm cho đền thánh, ta cũng dâng cho đền của Thiên Chúa ta các đồ bằng vàng và bằng bạc thuộc riêng về ta,
4 tức là ba ngàn ta lâng vàng Ô-phia, và bảy ngàn ta lâng bạc thét, để dùng bọc các vách đền;
5 vàng dùng về những vật bằng vàng, bạc dùng về những vật bằng bạc, và dùng về các việc làm bởi tay người thợ. Vậy ngày nay, ai là người vui lòng dâng mình cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu?
6 Bấy giờ, các trưởng tộc, các trưởng của các chi phái I-sơ-ra-ên, các quan tướng cai ngàn người và trăm người, các kẻ coi sóc công việc của vua, vui lòng,
7 dâng về công việc đền Đức Chúa Trời, năm ngàn ta lâng vàng, mười ngàn đa-riếc, mười ngàn ta lâng bạc, mười tám ngàn ta lâng đồng, và một trăm ngàn ta lâng sắt.
8 Bất cứ ai có đá quý, thì giao cho Giê-hi-ên về dòng Ghẹt-sôn, để dâng vào kho của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
9 Dân sự lấy làm vui mừng về điều mình trọn lòng vui ý dâng cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; và vua Đa-vít cũng lấy làm vui mừng lắm.
10 Tại trước mặt cả hội chúng, Đa-vít chúc tạ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mà rằng: Hỡi Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của I-sơ-ra-ên, tổ phụ chúng tôi ôi! đáng chúc tạ Ngài cho đến đời đời vô cùng!
11 Hỡi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sự cao cả, quyền năng, vinh quang, toàn thắng, và oai nghi đáng quy về Ngài; vì muôn vật trên các tầng trời và dưới đất đều thuộc về Ngài. Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ôi! nước thuộc về Ngài; Ngài được tôn cao làm Chúa tể của muôn vật.
12 Hoặc sự giàu có, hoặc sự vinh quang, đều do Chúa mà đến, và Chúa quản trị trên muôn vật; quyền năng và thế lực ở nơi tay Chúa; tay Chúa khiến cho được tôn trọng và ban sức mạnh cho mọi người.
13 Bây giờ, Thiên Chúa của chúng tôi ôi! Chúng tôi cảm tạ và tôn vinh danh vinh quang của Ngài.
14 Nhưng tôi là ai, và dân sự tôi là gì, mà chúng tôi có sức dâng cách vui lòng như vậy? Vì mọi vật đều do nơi Chúa mà đến; và những vật chúng tôi đã dâng cho Chúa chẳng qua là đã thuộc về Chúa.
15 Vì chúng tôi tại trước mặt Chúa vốn là kẻ lạ, và kẻ ở đậu như các tổ phụ chúng tôi; các ngày chúng tôi tại trên đất, khác nào cái bóng, không mong ở lâu được.
16 Hỡi Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu chúng tôi ôi! các vật này mà chúng tôi đã sắm sửa để cất đền cho danh thánh của Chúa, đều do nơi tay Chúa mà đến, và hết thảy đều thuộc về Chúa.
17 Ôi Thiên Chúa tôi! tôi biết rằng Chúa dò xét lòng người ta, và Chúa vui vẻ về sự ngay thẳng. Về phần tôi, tôi cứ theo sự ngay thẳng của lòng tôi mà vui lòng dâng các vật này; và bây giờ tôi lấy làm vui mừng mà thấy dân sự Chúa ở đây cũng có dâng cho Chúa cách vui lòng.
18 Hỡi Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của Áp-ra-ham, của I-sác, và của I-sơ-ra-ên, tổ phụ của chúng tôi ôi! Xin hãy cho dân sự Chúa giữ luôn luôn một tâm ý ấy trong lòng, và làm cho lòng chúng chiều theo về Chúa.
19 Xin Chúa hãy ban cho Sa-lô-môn, con trai tôi, một lòng trọn vẹn, để gìn giữ các điều răn, chứng cớ, và luật lệ của Chúa, cùng làm cho các công việc này, xây cất cái đền mà tôi đã sắm sửa thờ lạy cho.
20 Đa-vít nói với cả hội chúng rằng: Hãy chúc tạ Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của các ngươi. Cả hội chúng chúc tạ Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của tổ phụ mình, cúi đầu xuống mà thờ lạy Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và lạy vua.
21 Qua ngày sau, chúng dâng những tế lễ cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và dâng những của lễ thiêu cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu: một ngàn con bò đực, một ngàn con chiên đực, một ngàn con chiên con, cùng các lễ quán cặp theo, và nhiều của tế lễ khác vì cả dân I-sơ-ra-ên;
22 trong ngày ấy, chúng ăn uống rất vui mừng tại trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; chúng lần thứ nhì tôn Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, làm vua, và nhân Đấng Tự Hữu Hằng Hữu xức dầu cho người làm vua chúa, và lập Xa-đốc làm thầy tế lễ.
23 Bấy giờ, Sa-lô-môn ngồi lên trên ngôi của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, làm vua thế cho Đa-vít, cha người, và người được hưng thịnh; cả I-sơ-ra-ên đều vâng theo mệnh lệnh người.
24 Các quan trưởng, và người mạnh sức, luôn với các con trai của vua Đa-vít, đều phục tùng vua Sa-lô-môn.
25 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu khiến cho Sa-lô-môn được rất tôn trọng tại trước mặt cả I-sơ-ra-ên, và ban cho người được uy nghiêm, đến nỗi trong I-sơ-ra-ên chẳng có một vua nào trước người được như vậy.
26 Đa-vít, con trai Gie-sê, cai trị trên cả I-sơ-ra-ên.
27 Người cai trị trên I-sơ-ra-ên bốn mươi năm: tại Hếp-rôn, người cai trị bảy năm, và tại Giê-ru-sa-lem, người cai trị ba mươi ba năm.
28 Người băng hà tuổi cao, thỏa nguyện về đời mình, về sự giàu có, và về vinh quang; Sa-lô-môn, con trai người, cai trị thế cho người.
29 Các công việc của vua Đa-vít, từ đầu đến cuối, đều chép trong sách của Sa-mu-ên, đấng tiên tri, trong sách của Na-than, đấng tiên tri, và trong sách của Gát, đấng tiên tri;
30 cuộc trị vì người, sự mạnh dạn người, các việc xảy ra cho người, cho dân I-sơ-ra-ên, và cho các nước khác, đều đã chép trong các sách ấy.