Tra cứu Thánh Kinh

1 Chúng thỉnh rương của Đức Chúa Trời về, để trong trại của Đa-vít đã dựng lên cho nó; rồi dâng những của lễ thiêu và của lễ bình an tại trước mặt Đức Chúa Trời.
2 Khi Đa-vít đã dâng của lễ thiêu và của lễ bình an xong, nhân danh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu chúc phước cho dân sự;
3 rồi phân phát cho hết thảy người I-sơ-ra-ên, cả nam và nữ, mỗi người một ổ bánh, một miếng thịt, và một cái bánh nho khô.
4 Người lập mấy người Lê-vi hầu việc trước rương của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tôn vinh, cảm tạ, và ca tụng Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của I-sơ-ra-ên:
5 A-sáp làm chính, Xa-cha-ri làm phó, rồi thì Giê-i-ên, Sê-mi-ra-mốt, Giê-hi-ên, Ma-ti-thia, Ê-li-áp, Bê-na-gia, Ô-bết-Ê-đôm, và Giê-i-ên, đều cầm nhạc khí, đàn cầm và đàn sắt; còn A-sáp nổi chập chỏa vang lên.
6 Bê-na-gia và thầy tế lễ Gia-ha-xi-ên đều hằng thổi kèn ở trước Rương Giao Ước của Đức Chúa Trời.
7 Trong ngày đó, Đa-vít trao nơi tay A-sáp và anh em người bài hát này, để tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu:
8 Đáng tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cầu khẩn danh Ngài, Và đồn công việc Ngài ra giữa các dân tộc!
9 Hãy ca hát cho Ngài, hãy tôn vinh Ngài! Suy ngẫm về các công việc lạ lùng của Ngài.
10 Hãy lấy danh thánh Ngài làm vinh; Bất cứ ai tìm cầu Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, hãy vui lòng!
11 Phải tìm cầu Đấng Tự Hữu Hằng Hữu và sức mạnh Ngài, Phải tìm mặt Ngài luôn luôn.
12 Hỡi dòng dõi của I-sơ-ra-ên, là đầy tớ Ngài, Hỡi con cháu của Gia-cốp, là kẻ Ngài chọn,
13 Hãy nhớ lại công việc mầu của Ngài đã làm, Những phép lạ Ngài, và lời phán xét của miệng Ngài.
14 Ngài vốn là Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của chúng ta; Sự phán xét Ngài làm ra khắp thế gian.
15 Hãy nhớ đời đời sự giao ước Ngài, Và mệnh lệnh Ngài đã định cho ngàn đời,
16 Tức giao ước, Ngài đã lập cùng Áp-ra-ham, Và lời thề Ngài đã thề cùng I-sác;
17 Lại quyết định cho Gia-cốp làm điều lệ, Cho I-sơ-ra-ên làm giao ước đời đời,
18 Rằng: Ta sẽ ban cho ngươi xứ Ca-na-an, Là phần cơ nghiệp ngươi.
19 Khi ấy các ngươi chỉ một số ít người, Hèn mọn, và làm khách trong xứ;
20 Từ dân này qua dân kia, Từ nước này đến nước khác.
21 Ngài không cho ai hà hiếp chúng, Ngài trách phạt các vua vì cớ họ,
22 Mà rằng: Chớ đụng đến những kẻ chịu xức dầu ta, Đừng làm hại cho các tiên tri ta.
23 Hỡi cả trái đất! Hãy hát {tôn vinh} Đấng Tự Hữu Hằng Hữu! Hãy tỏ ra sự cứu rỗi của Ngài từ ngày này sang ngày khác!
24 Hãy đếm sự vinh quang của Ngài giữa các dân ngoại! {Hãy đếm} những công việc lạ lùng của Ngài giữa hết thảy các dân tộc!
25 Vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là vĩ đại, rất đáng tôn vinh! Ngài đáng kính sợ hơn hết thảy các thần!
26 Vì hết thảy các thần của những dân tộc {chỉ là} hình tượng; nhưng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu dựng nên các tầng trời.
27 {Tại} trước mặt Ngài có sự vinh quang và uy nghiêm. {Tại} nơi ở của Ngài có sức mạnh và sự vui vẻ.
28 Hỡi các dòng của muôn dân, Hãy tôn Đấng Tự Hữu Hằng Hữu vinh quang và quyền năng;
29 Hãy tôn Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sự vinh quang xứng với danh Ngài. Hãy đem lễ vật đến trước Ngài và thờ lạy Đấng Tự Hữu Hằng Hữu trong vẻ đẹp của sự thánh khiết.
30 Hỡi cả trái đất! Hãy run sợ trước mặt Ngài. Thế giới cũng sẽ được vững bền, không bị rúng động.
31 Các tầng trời hãy vui mừng, trái đất hãy vui vẻ. {Dân} trong các nước hãy nói: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cai trị!
32 Biển và mọi vật ở trong phải dội tiếng lớn lên; Đồng nội và muôn vật trong nó đều hãy vui vẻ!
33 Bấy giờ các cây cối trong rừng sẽ hát mừng rỡ trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; Vì Ngài đến để phán xét thế gian.
34 Hãy cảm tạ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu! Vì {Ngài là} tốt lành! Vì sự thương xót của Ngài {còn đến} đời đời!
35 Hãy nói: Hỡi Thiên Chúa, Đấng cứu rỗi chúng tôi! Xin hãy cứu rỗi chúng tôi, Hiệp chúng tôi lại, và giải thoát khỏi các nước, Để chúng tôi cảm tạ danh thánh Chúa, Và nhờ sự tôn vinh Chúa mà lấy làm được vinh.
36 Đáng tôn vinh Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của I-sơ-ra-ên. Từ đời đời cho đến đời đời! Cả dân sự đều đáp rằng: A-men! và tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
37 Vậy, Đa-vít đặt A-sáp và anh em người tại đó, trước Rương Giao Ước của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, để cho mỗi ngày phụng sự luôn luôn ở trước rương, làm việc ngày nào theo ngày nấy.
38 Cũng đặt Ô-bết-Ê-đôm và anh em người làm kẻ giữ cửa, số được sáu mươi tám người, và Ô-bết-Ê-đôm, con trai của Giê-đu-thun, cùng Hô-sa;
39 lại đặt thầy tế lễ cả Xa-đốc và anh em người, là những thầy tế lễ ở trước Đền Tạm của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tại nơi cao trong Ga-ba-ôn,
40 để sớm mai và chiều hằng dâng những của lễ thiêu cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tại trên bàn thờ của lễ thiêu, tùy theo các điều chép trong luật pháp của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, mà Ngài đã truyền dạy cho I-sơ-ra-ên;
41 với chúng có đặt Hê-nam, Giê-đu-thun, và những người đã được chọn khác, gọi từng danh, để tôn vinh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, vì sự thương xót Ngài còn đến đời đời;
42 còn Hê-man và Giê-đu-thun cầm những kèn và chập chỏa để làm nó vang dậy lên, cùng các nhạc khí dùng về bài ca hát của Đức Chúa Trời; các con trai của Giê-đu-thun thì đứng tại nơi cửa.
43 Cả dân sự đều đi, mỗi người trở về nhà mình; còn Đa-vít trở về để chúc phước cho nhà người.