Tra cứu Thánh Kinh

1 Giô-sép cúi đầu xuống mặt cha mình, hôn người, và khóc.
2 Kế đó, Giô-sép bảo mấy thầy thuốc hầu việc mình, dùng thuốc thơm xông cho xác cha; thầy thuốc xông cho I-sơ-ra-ên.
3 Bốn mươi ngày xông thuốc gần qua, vì ấy là hạn ngày dùng xông thuốc; dân Ê-díp-tô khóc người trong bảy mươi ngày.
4 Khi mãn tang rồi, Giô-sép nói với quần thần Pha-ra-ôn rằng: Nếu tôi được ơn trước mặt các ngươi, xin hãy thuật lại lời này cho Pha-ra-ôn nghe:
5 Cha tôi có bảo tôi thề mà rằng: Này, cha sẽ chết, con hãy chôn cha nơi mộ địa ta đã mua sẵn rồi trong xứ Ca-na-an. Vậy bây giờ, tôi phải lên đó chôn cha tôi, rồi sẽ trở xuống.
6 Pha-ra-ôn phán rằng: Hãy trở lên chôn cha ngươi, y như lời người đã bắt thề đó.
7 Giô-sép dời xác cha mình trở lên chôn; quần thần Pha-ra-ôn, các bậc trưởng lão trong đền, các bậc trưởng lão trong xứ Ê-díp-tô,
8 hết thảy nội nhà Giô-sép, các anh em và nội nhà cha mình đều đi lên theo đưa với người; trong Gô-sen chỉ còn những đứa trẻ và chiên, cùng bò của họ mà thôi.
9 Lại cũng có đem ngựa và xe theo lên nữa: thật là một đám đông rất lớn.
10 Khi đến sân đạp lúa của A-tát, ở bên kia sông Giô-đanh, thì họ làm lễ khóc than rất nên trọng thể tại đó; rồi thì, Giô-sép để tang cha trong bảy ngày.
11 Dân Ca-na-an, tức là dân xứ ấy, thấy khóc than nơi sân đạp lúa A-tát, thì nói rằng: Ấy là một đám khóc than trọng thể của dân Ê-díp-tô đó! Bởi cớ ấy người ta gọi cái sân này tên là A-bên-Mích-ra-im ở bên kia sông Giô-đanh.
12 Vậy, các con trai Gia-cốp làm theo lời cha trối lại,
13 dời xác người về xứ Ca-na-an, chôn trong hang đá của đồng Mặc-bê-la ngang Mam-rê, mà Áp-ra-ham đã mua luôn với đồng ruộng Ép-rôn, người Hê-tít, để dùng làm mộ địa.
14 Chôn cha xong rồi, Giô-sép cùng các anh em và các người đi lên theo đưa xác cha, đều trở xuống xứ Ê-díp-tô.
15 Các anh Giô-sép thấy cha mình chết rồi, thì nói với nhau rằng: Có lẽ Giô-sép sẽ ganh ghét chúng ta, và trả thù việc ác chúng ta đã làm cho người chăng.
16 Các anh sai người đến nói với Giô-sép rằng: Trước khi qua đời, cha em có trối rằng:
17 Hãy nói lại cho Giô-sép như vầy: Ôi! Xin hãy tha điều ác, tội phạm của các anh con đi, vì chúng nó đã lỗi cùng con đó; nhưng bây giờ cha xin con hãy tha tội kẻ tôi tớ của Thiên Chúa cha. Nghe qua mấy lời này, Giô-sép khóc.
18 Chính các anh người đến sắp mình xuống dưới chân mà nói rằng: Các anh đây thật là kẻ tôi tớ của em đó.
19 Giô-sép đáp rằng: Các anh đừng sợ gì, vì tôi có thể nào thay mặt Thiên Chúa sao?
20 Các anh định hại tôi, nhưng Thiên Chúa lại định làm điều ích cho tôi, để cho cứu sự sống cho nhiều người, y như đã xảy đến ngày nay, và giữ gìn sự sống của dân sự đông đảo.
21 Vậy, đừng sợ, tôi sẽ cấp dưỡng các anh và con cái các anh. Kế đó, Giô-sép an ủi các anh, và lấy lời êm dịu mà nói với họ.
22 Giô-sép cùng nhà cha mình kiều ngụ tại xứ Ê-díp-tô; người hưởng thọ được một trăm mười tuổi.
23 Người thấy được các con cháu Ép-ra-im đến đời thứ ba, và cũng có được nâng niu trên gối mình các con của Ma-ki, tức con trai của Ma-na-se, nữa.
24 Kế, Giô-sép nói với các anh em rằng: Em sẽ chết, nhưng Thiên Chúa sẽ đến viếng các anh em thật; đem các anh em về xứ mà Ngài đã thề hứa cùng Áp-ra-ham, I-sác, và Gia-cốp.
25 Giô-sép bảo các con trai của I-sơ-ra-ên thề mà rằng: Thật vậy! Thiên Chúa sẽ đến viếng các anh em; xin anh em hãy dời hài cốt tôi khỏi xứ này.
26 Kế đó, Giô-sép qua đời, hưởng thọ được một trăm mười tuổi. Người ta xông thuốc thơm cho xác Giô-sép, và liệm trong một quan tài tại xứ Ê-díp-tô.