Tra cứu Thánh Kinh

1 Gia-cốp thấy xứ Ê-díp-tô có lúa bán ra, nói với các con trai mình rằng: Sao các ngươi ngơ ngẩn nhìn nhau vậy?
2 Lại rằng: Này, cha nghe dưới xứ Ê-díp-tô có lúa bán; các ngươi hãy xuống đó mua lúa cho chúng ta, để cho chúng ta sống và khỏi chết, chớ!
3 Mười người anh của Giô-sép xuống Ê-díp-tô để mua lúa.
4 Nhưng Gia-cốp không cho Bên-gia-min, em Giô-sép, đi cùng các anh; vì nghĩ rằng: Ta nên giữ chừng, kẻo xảy ra điều vô phước cho nó.
5 Xứ Ca-na-an bấy giờ cũng đói, nên các con trai của I-sơ-ra-ên cũng đổ xuống Ê-díp-tô mua lúa như các người khác.
6 Lúc này, chính Giô-sép cai trị trong nước, và bán lúa cho cả dân bản xứ. Các anh Giô-sép đến, sấp mình xuống trước mặt người.
7 Giô-sép thấy, nhìn biết các anh mình; nhưng giả làm mặt lạ cùng họ, nói một cách xẳng rằng: Các ngươi ở đâu đến? Đáp rằng: Ở xứ Ca-na-an đến để mua lúa.
8 Vậy, Giô-sép nhìn biết các anh mình; nhưng họ nhìn lại chẳng ra.
9 Giô-sép nhớ lại điềm chiêm bao mình đã thấy về anh em mình, liền thét rằng: Các ngươi là thám tử, đến đây để dòm hành những nơi yếu kém của xứ ta.
10 Đáp rằng: Thưa chúa, chẳng phải vậy; các tôi tớ chúa đến để mua lúa mà thôi.
11 Chúng tôi đây đều là con một cha, vốn nhà lương thiện, chẳng phải là thám tử đâu.
12 Người đáp lại rằng: Chẳng phải; các ngươi đến để dòm hành những nơi yếu kém của xứ này.
13 Đáp rằng: Kẻ tôi tớ chúa có mười hai anh em, con của một cha, nguyên xứ Ca-na-an; này một người đã đi mất biệt, còn người út hiện bây giờ hãy ở tại nhà cùng cha chúng tôi.
14 Giô-sép nói: Thật như ta nói, các ngươi là thám tử.
15 Đây là điều ta thử các ngươi: Ta chỉ mạng Pha-ra-ôn mà thề rằng, nếu em út các ngươi không đến đây thì chẳng bao giờ các ngươi ra khỏi chốn này được.
16 Hãy sai một người nào trong nhóm các ngươi về dẫn em út xuống; còn bao nhiêu thì phải ở tù lại đây. Lời các ngươi phải thử đã, rồi ta sẽ biết các ngươi nói đó có thật chăng. Nếu chẳng thật, thì ta chỉ mạng Pha-ra-ôn thề rằng, các ngươi là thám tử đó.
17 Kế đó, Giô-sép truyền đem giam họ chung trong ngục ba ngày.
18 Ngày thứ ba, Giô-sép nói với họ rằng: Ta kính sợ Đức Chúa Trời; hãy làm như điều này, thì được sống.
19 Nếu các ngươi vốn nhà lương thiện, thì hãy để một người nào ở tù lại đây, còn bao nhiêu đem lương thực về nuôi đói cho nhà các ngươi.
20 Kế đó, hãy dẫn em út xuống đây, thì lời các ngươi sẽ cho là thật, và các ngươi chẳng phải chết. Vậy, họ nghe theo.
21 Họ nói với nhau rằng: Thật, chúng ta cam tội cùng em chúng ta rồi; vì lúc trước chúng ta thấy tâm hồn nó buồn thảm khi nó xin nhờ ơn, nhưng chúng ta không chịu cho; vậy nên tai vạ này mới xảy đến cho chúng ta.
22 Ru-bên đáp rằng: Anh chẳng có nói với các em rằng: Chớ phạm tội này cùng đứa trẻ đó sao? Nhưng các em không nghe; nên bây giờ máu nó đòi sự bồi thường.
23 Giô-sép vẫn dùng người thông ngôn nói chuyện lại cùng các anh, nên họ tưởng Giô-sép chẳng nghe hiểu.
24 Giô-sép xoay mặt qua chỗ khác mà khóc. Kế đó xoay mặt lại nói chuyện cùng họ; bắt Si-mê-ôn trong vòng anh em, truyền trói lại trước mặt họ.
25 Giô-sép truyền đầy tớ xúc lúa đổ đầy bao và để bạc lại trong đó cho mỗi người anh em, cũng để thêm lương thực dùng dọc đường. Đầy tớ làm y như lời.
26 Kế đó, anh em chất mấy bao lúa lên lưng lừa, rồi đi.
27 Đến quán, một người trong nhóm mở bao ra cho lừa ăn thóc, thấy bạc mình ở tại miệng bao;
28 nói với anh em rằng: Bạc của tôi trả lại, hiện trong bao tôi đây! Các anh em nhát gan, vừa nói với nhau, vừa run, mà rằng: Thiên Chúa đã làm gì cho chúng ta đây?
29 Các anh em trở về cùng Gia-cốp, cha mình, tại xứ Ca-na-an, thuật lại cho người nghe mọi nỗi đã xảy đến, rằng:
30 Người đang làm chúa tại xứ Ê-díp-tô nói với chúng tôi cách hung hăng, cho chúng tôi là thám tử.
31 Nhưng chúng tôi có thưa cùng người rằng: Chúng tôi vốn nhà lương thiện, nào có phải là thám tử đâu.
32 Chúng tôi được mười hai anh em, con một cha; một người đã đi mất biệt, còn người út hiện bây giờ ở nhà cùng cha, tại xứ Ca-na-an.
33 Người làm chúa xứ đó dạy rằng: Làm như vầy, ta mới cho các ngươi là lương thiện: Hãy để lại cùng ta một người nào trong nhóm các ngươi, còn bao nhiêu sẽ đem lương thực về nuôi đói cho nhà các ngươi;
34 rồi thì, hãy dẫn em út đến cho ta. Vậy, ta mới biết rằng các ngươi chẳng phải là thám tử, nhưng là người lương thiện; ta sẽ giao em lại cho, và các ngươi sẽ được buôn bán trong xứ này.
35 Đang khi các anh em trút lúa mì ra bao, này đâu, trong mỗi bao có gói bạc của mỗi người; cha và các anh em thấy những gói bạc mình, đều lấy làm sợ hãi.
36 Gia-cốp, cha họ nói rằng: Các ngươi làm mất các con tao; Giô-sép đã mất biệt, Si-mê-ôn cũng mất biệt; mà bây giờ, lại muốn dẫn Bên-gia-min đi nữa sao! Các nông nỗi này đều đổ lại cho tao hết!
37 Ru-bên thưa lại cùng cha rằng: Cha hãy giao em nơi tôi, tôi sẽ dẫn về cho. Nếu như chẳng dẫn em về, thì cha hãy giết hai đứa con trai tôi đi.
38 Nhưng Gia-cốp đáp rằng: Con út tao sẽ chẳng đi xuống với các ngươi đâu; vì anh nó đã chết rồi, chỉ còn một mình nó mà thôi. Nếu điều xấu nào xảy đến cho nó nơi dọc đường các ngươi đi, tất nhiên các ngươi làm cho kẻ tóc bạc này đau lòng xót dạ xuống âm phủ.