Tra cứu Thánh Kinh

1 Trong lúc đó, Giu-đa, lìa xa các anh em mình, đến ở cùng một người A-đu-lam, tên là Hi-ra.
2 Tại đó, Giu-đa thấy con gái của một người Ca-na-an, tên là Su-a, cưới làm vợ, và ăn ở cùng nàng.
3 Nàng thụ thai, sinh được một con trai, đặt tên là Ê-rơ.
4 Nàng thụ thai nữa, sinh được một con trai đặt tên là Ô-nan;
5 lại sinh thêm một con trai, đặt tên là Sê-la. Lúc vợ sinh sản, thì Giu-đa ngụ tại Kê-xíp.
6 Giu-đa cưới cho Ê-rơ, con trưởng nam, một người vợ tên là Ta-ma.
7 Nhưng Ê-rơ độc ác trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, nên Ngài giết người đi.
8 Giu-đa bảo Ô-nan rằng: Con hãy lại gần vợ anh con, kết bạn cùng nàng như em chồng, để nối dòng dõi cho anh.
9 Ô-nan biết rằng dòng dõi này sẽ chẳng thuộc về mình, nên đang khi đến với nàng, thì làm rơi rớt xuống đất, để đừng sinh dòng dõi cho anh.
10 Nhưng điều người làm vậy không đẹp lòng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, nên Ngài cũng giết người luôn đi.
11 Kế đó, Giu-đa bảo Ta-ma, dâu mình, rằng: Hãy về ở góa bên nhà cha con, cho đến chừng nào Sê-la, con trai cha, sẽ trở nên khôn lớn. Vì người nói rằng: Chúng ta hãy coi chừng, kẻo nó cũng chết như hai anh nó chăng. Ta-ma đi về ở nhà cha mình.
12 Ngày qua tháng lại, con gái của Su-a, vợ Giu-đa, qua đời. Khi đã nguôi lòng, thì Giu-đa đi cùng bạn là Hi-ra, người A-đu-lam, lên đến nơi mấy thợ hớt lông chiên mình, tại Thim-na.
13 Người ta cho nàng Ta-ma hay điều đó mà rằng: Này, cha chồng ngươi đi lên Thim-na để hớt lông chiên.
14 Nàng cởi áo góa bụa mình lại, rồi ngồi trước cửa thành Ê-na-im, bên con đường đi về Thim-na; làm vậy là vì nàng đã thấy Sê-la khôn lớn rồi, nhưng họ không gả mình cho chàng làm vợ.
15 Giu-đa thấy nàng, cho là một kỹ nữ, vì nàng che mặt,
16 lại gần mà nói rằng: Hãy cho ta đến với nàng; vì cớ người không biết nàng là dâu mình. Nàng đáp rằng: Người sẽ cho tôi món gì để đi đến với tôi?
17 Đáp rằng: Ta sẽ gửi cho nàng một con dê con của bầy ta. Nàng hỏi: Người sẽ cho tôi một của gì làm tin, cho đến chừng nào sẽ gửi con dê?
18 Đáp rằng: Ta sẽ cho nàng của gì làm tin bây giờ? Nàng đáp: Con dấu, dây và cây gậy của người đang cầm nơi tay. Người liền cho, đi lại cùng nàng; nàng thụ thai vì người vậy. Kế đó, nàng đứng dậy mà đi,
19 cởi khăn ra và mặc quần áo góa bụa lại.
20 Giu-đa cậy bạn A-đu-lam mình đem cho con dê con để chuộc mấy vật tin nơi tay người đàn bà này; nhưng tìm nàng chẳng thấy.
21 Bạn hỏi dân tại nơi nàng ở rằng: Người kỹ nữ khi trước ở ngoài đường nơi cửa thành Ê-na-im đâu rồi? Họ đáp rằng: Ở đây chẳng có một kỹ nữ nào hết.
22 Bạn trở về Giu-đa mà rằng: Tôi kiếm nàng không được; và dân nơi đó có nói: Ở đây chẳng có một kỹ nữ nào.
23 Giu-đa rằng: Này, tôi đã gửi dê con đến, mà bạn chẳng thấy nàng; vậy, để cho nàng giữ lấy của tin đó, chẳng nên gây điều nhơ nhuốc cho chúng ta.
24 Cách chừng ba tháng sau, người ta có thuật lại cùng Giu-đa rằng: Ta-ma, dâu ngươi, đã làm kỹ nữ, và vì nông nổi đó, nàng đã hoang-thai. Giu-đa đáp: Hãy đem nó ra thiêu đi.
25 Trong khi người ta đem nàng ra, thì nàng sai đến nói với cha chồng rằng: Xin cha hãy nhìn lại con dấu, dây và gậy này là của ai. Tôi thụ thai do nơi người mà có các vật này.
26 Giu-đa nhận ra {chúng}, và nói: Nàng công bình hơn ta, vì ta không đưa cho nàng con trai ta, {là} Sê-la. Và ông không ăn ở với nàng nữa.
27 Đến kỳ sinh nở, này trong bụng nàng có thai đôi.
28 Đang lúc sinh nở, một trong hai đứa đưa tay ra trước; bà mụ bắt lấy tay buộc một sợi chỉ điều, và nói rằng: Đứa này ra trước.
29 Nhưng nó rút tay vào, thì đây, anh nó lại ra. Bà mụ nói rằng: Sao ngươi xông ra dường này! Họ đặt tên cho nó là Phê-rết. [Tên Phê-rết có nghĩa là đột phá.]
30 Kế em nó ra sau, là đứa nơi tay có sợi chỉ điều, và họ đặt tên là Sê-rách.