Tra cứu Thánh Kinh

1 Gia-cốp cứ đi đường, có thiên sứ Thiên Chúa gặp người.
2 Khi Gia-cốp thấy các vị này, nói rằng: Ấy là trại quân của Thiên Chúa! Nên người đặt tên chỗ đó là Ma-ha-na-im.
3 Gia-cốp sai sứ giả đến trước cùng Ê-sau, anh mình, trong xứ Sê-i-rơ thuộc về địa-phận Ê-đôm;
4 người dặn rằng: Các ngươi hãy thưa cùng Ê-sau, chúa ta như vầy: Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa, có nói như vầy rằng: Tôi đã ngụ tại nhà La-ban đến ngày nay;
5 có bò, lừa, chiên, tôi trai, tớ gái; vậy, xin sai đi nói cho chúa hay trước, để cho nhờ được ơn trước mặt chúa tôi.
6 Các sứ giả trở về nói với Gia-cốp rằng: Chúng tôi đã đi đến Ê-sau, anh của chủ; này người đang đem bốn trăm người đến để đón chủ.
7 Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não, chia các dân đi theo, cùng các bầy chiên, bò, lạc đà ra làm hai đội, mà rằng:
8 Nếu Ê-sau đến hãm đánh một trong hai đội, thì đội còn lại sẽ thoát được.
9 Kế đó, Gia-cốp cầu rằng: Hỡi Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham tôi! Thiên Chúa của cha I-sác tôi, tức là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu! Ngài có phán dạy tôi rằng: Hãy trở về xứ ngươi và nơi bà con ngươi, rồi ta sẽ làm ơn cho ngươi!
10 Tôi lấy làm hèn mọn không đáng chịu các ân huệ và các điều thành thực mà Ngài đã làm cho kẻ tôi tớ Ngài; vì lúc trước khi qua sông Giô-đanh chỉ có cây gậy tôi, mà ngày nay tôi lại trở nên hai đội quân này.
11 Vậy, cầu xin Thiên Chúa giải cứu tôi khỏi tay Ê-sau, anh tôi, vì e người đến đánh tôi và đánh luôn mẹ với con nữa.
12 Ngài có nói rằng: Thật vậy! Ta sẽ làm ơn cho ngươi, và làm cho dòng dõi ngươi đông như cát bãi biển, người ta sẽ không biết sao đếm được, vì đông đúc quá.
13 Người ở ban đêm tại đó, lấy các vật đang có trong tay để làm một của lễ dâng cho Ê-sau, anh mình,
14 là hai trăm dê cái và hai chục dê đực; hai trăm chiên cái và hai chục chiên đực;
15 ba chục lạc đà cái có con đang bú, bốn chục bò cái và mười bò đực; hai chục con lừa cái và mười lừa con.
16 Rồi, giao mỗi bầy riêng ra nơi tay đầy tớ mình và dặn rằng: Các ngươi hãy đi trước ta và dẫn bầy này cách một khoảng đến bầy kia.
17 Người dặn tên dẫn bầy đi trước hết như vầy: Khi Ê-sau, anh ta, gặp và hỏi ngươi rằng: Ngươi ở với ai, đi đâu, và bầy súc vật trước mặt ngươi đó thuộc về ai?
18 thì hãy thưa rằng: Của Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa; ấy là một lễ gửi dâng cho Ê-sau, chúa tôi; và này, chính mình người đang theo sau.
19 Gia-cốp cũng dặn y lời cho tên dẫn bầy thứ nhì, thứ ba và hết thảy người theo coi chừng các bầy, và lại nói: Khi gặp Ê-sau, các ngươi hãy nhớ lời đó,
20 và nói như vầy: Này, Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa, đang theo sau chúng tôi. Vì người thầm nghĩ rằng: Mình đem lễ này dâng trước cho Ê-sau nguôi giận đã, rồi mình sẽ giáp mặt sau; có lẽ người tiếp đón mình một cách thuận hiệp đó.
21 Vậy, lễ này đem đi trước, còn người, đêm đó ở lại trại.
22 Ban đêm, người thức dậy, dẫn hai vợ, hai tớ gái và mười một đứa con mình đi qua rạch Gia-bốc.
23 Người đem họ qua rạch, và hết thảy của cải mình qua nữa.
24 Một mình Gia-cốp ở lại; thì có một người vật lộn với mình đến rạng đông.
25 Khi người ấy thấy mình không thắng nổi, đánh vào xương hông Gia-cốp; xương hông liền trật trong khi vật lộn.
26 Người ấy nói: Trời đã rạng đông rồi; thôi để cho ta đi; nhưng Gia-cốp đáp rằng: Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi.
27 Người ấy hỏi: Tên ngươi là gì? Đáp rằng: Tên tôi là Gia-cốp.
28 Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng là Gia-cốp nữa, nhưng tên là I-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Thiên Chúa và người ta; ngươi đều được thắng.
29 Gia-cốp hỏi: Xin cho tôi biết tên người. Đáp rằng: Làm sao ngươi hỏi tên ta? Rồi người này ban phước cho Gia-cốp tại đó.
30 Gia-cốp đặt tên chỗ đó là Phê-ni-ên, và nói rằng: Tôi đã thấy Thiên Chúa đối mặt cùng tôi và linh hồn tôi được giải cứu.
31 Khi qua nơi Phi-ni-ên, thấy mặt trời mọc rồi; và người đi giẹo cẳng.
32 Bởi cớ đó, cho đến ngày nay dân I-sơ-ra-ên chẳng bao giờ ăn gân bắp vế của lối xương hông; vì người ấy có đánh vào xương hông Gia-cốp, nơi gân của bắp vế.