Tra cứu Thánh Kinh

1 I-sác gọi Gia-cốp, chúc phước cho và dặn rằng: Con chớ chọn một người vợ nào hết trong nhóm con gái Ca-na-an.
2 Hãy đứng dậy, đi qua xứ Pha-đan-a-ram, tại nhà Bê-tu-ên, ông ngoại con, và cưới ở đó một người vợ trong các con gái của La-ban, là cậu con.
3 Cầu xin Thiên Chúa toàn năng ban phước cho con, làm con sinh sản, thêm nhiều và trở nên một đám dân đông.
4 Cầu xin Ngài ban cho con và dòng dõi con phước lành của Áp-ra-ham, để cho xứ con đã kiều ngụ sẽ làm sản nghiệp cho con, tức xứ Ngài đã ban cho Áp-ra-ham!
5 Rồi I-sác sai Gia-cốp đi qua xứ Pha-đan-a-ram, đến nhà La-ban, con trai Bê-tu-ên, vốn người A-ra-mai, lại là anh của Rê-bê-ca, mẹ của Gia-cốp và Ê-sau.
6 Ê-sau thấy I-sác đã chúc phước cho Gia-cốp, và sai đi qua xứ Pha-đan-a-ram để cưới vợ; và trong lúc đang chúc phước có dặn rằng: Chớ cưới vợ trong nhóm con gái Ca-na-an;
7 lại đã thấy Gia-cốp vâng lời cha mẹ đi qua xứ Pha-đan-a-ram đó,
8 thì biết rằng bọn con gái Ca-na-an không vừa ý I-sác, cha mình;
9 nên người đi đến nhà Ích-ma-ên (ngoài hai người vợ đã có rồi) cưới thêm nàng Ma-ba-lát, con gái của Ích-ma-ên, cháu nội của Áp-ra-ham và em của Nê-ba-giốt.
10 Gia-cốp từ Bê-e-sê-ba đi đến Cha-ran,
11 tới một chỗ kia, mặt trời đã khuất, thì qua đêm tại đó. Người lấy một khối đá làm gối đầu, và nằm ngủ tại đó;
12 chiêm bao thấy một cái thang bắc từ dưới đất, đầu đến tận trời, các thiên sứ của Thiên Chúa đi lên xuống trên thang đó.
13 Này, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ngự trên đầu thang mà phán rằng: Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, tổ phụ ngươi, cùng là Thiên Chúa của I-sác. Ta sẽ cho ngươi và dòng dõi ngươi đất mà ngươi đang nằm ngủ đây.
14 Dòng dõi ngươi sẽ {nhiều} như bụi của đất, tràn ra đến đông tây nam bắc, và hết thảy các gia tộc trên đất sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước.
15 Này, ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ này; vì ta không bao giờ bỏ ngươi cho đến khi ta làm xong những điều ta đã hứa cùng ngươi.
16 Gia-cốp thức giấc, nói rằng: Thật Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hiện có tại nơi đây mà tôi không biết!
17 Người bắt sợ và nói rằng: Chốn này đáng khiếp sợ thay thật là đền Thiên Chúa, thật là cửa của trời!
18 Người dậy sớm, lấy khối đá của mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó;
19 rồi đặt tên chốn này là Bê-tên; còn nguyên khi trước tên thành là Lu-xơ.
20 Gia-cốp cầu xin rằng: Nếu Thiên Chúa ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc,
21 và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi, thì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ là Thiên Chúa tôi.
22 Khối đá đã dùng làm trụ đây sẽ là đền Thiên Chúa, Và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi.