Tra cứu Thánh Kinh

1 Trừ cơn đói kém thứ nhất trong đời Áp-ra-ham, bấy giờ tại xứ lại có một lần nữa. I-sác đi đến A-bi-mê-léc, vua Phi-li-tin, tại Ghê-ra.
2 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hiện đến với người và phán rằng: Chớ xuống xứ Ê-díp-tô; hãy ở lại xứ mà ta sẽ chỉ cho.
3 Hãy ngụ trong xứ này, ta sẽ ở cùng ngươi và ban phước cho ngươi; vì ta sẽ cho ngươi cùng dòng dõi ngươi các xứ này và ta sẽ làm thành lời ta đã thề cùng Áp-ra-ham, cha ngươi.
4 Ta sẽ thêm dòng dõi ngươi nhiều như sao trên trời, sẽ ban cho dòng dõi ngươi hết thảy các vùng đất này. Bởi dòng dõi ngươi, mọi dân tộc trên đất sẽ được phước.
5 Bởi vì Áp-ra-ham đã vâng theo tiếng Ta, đã giữ gìn sự quy định của Ta: các điều răn của Ta, các luật lệ của Ta, các luật pháp của Ta.
6 Vậy, I-sác ở tại Ghê-ra.
7 Bởi nàng Rê-bê-ca sắc sảo dung nhan, nên khi dân xứ đó hỏi thăm vợ người, thì người đáp rằng: "Ấy là em gái tôi," ngại rằng nếu nói: "Ấy là vợ tôi," thì họ sẽ giết mình chăng.
8 Người ngụ tại xứ đó cũng đã lâu; một ngày kia A-bi-mê-léc, vua Phi-li-tin, ngó ngang qua cửa sổ, thấy I-sác đang giỡn chơi cùng Rê-bê-ca, vợ người,
9 truyền gọi I-sác mà rằng: Thật là vợ ngươi đó; sao có nói: Ấy là em gái tôi? I-sác đáp rằng: Vì tôi có thầm nói: Chớ vì nàng mà tôi phải bỏ mình.
10 A-bi-mê-léc hỏi: Ngươi làm gì cho chúng ta vậy? Chẳng lẽ có một người dân đến nằm cùng vợ ngươi, ngươi làm cho chúng ta phải phạm tội!
11 A-bi-mê-léc truyền lệnh cho cả dân chúng rằng: Kẻ nào động đến người này, hay là vợ người này, thì sẽ bị xử tử.
12 I-sác gieo hạt giống trong xứ đó; năm ấy gặt được bội trăm phần; vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã ban phước cho.
13 Người nên thịnh vượng, của cải càng ngày càng thêm cho đến nỗi người trở nên rất lớn.
14 Người có nhiều bầy chiên, bầy bò và tôi tớ rất đông; bởi cớ ấy, dân Phi-li-tin đem lòng ganh ghét.
15 Mấy cái giếng lúc trước đầy tớ của Áp-ra-ham, cha người, đã đào, bây giờ đều bị dân Phi-li-tin lấp đất lại hết.
16 A-bi-mê-léc nói với I-sác rằng: Hãy ra khỏi nơi ta, vì ngươi thịnh vượng hơn chúng ta bội phần.
17 Vậy, I-sác bỏ chốn này đi đến đóng trại tại trũng Ghê-ra và ở đó.
18 I-sác đào lại mấy cái giếng người ta đã đào trong đời Áp-ra-ham, cha mình, mà bị dân Phi-li-tin lấp đất lại khi Áp-ra-ham qua đời, và đặt tên mấy giếng đó như tên của cha mình đã đặt.
19 Các đầy tớ của I-sác còn đào thêm giếng nơi trũng, gặp được một giếng nước mạch.
20 Nhưng bọn chăn chiên Ghê-ra tranh giành cùng bọn chăn chiên của I-sác, mà rằng: Nước đó của chúng ta; nên người đặt tên giếng này là Ê-sết. Vì bọn chăn chiên đó có tranh giành cùng mình.
21 Kế ấy, các đầy tớ đào một giếng khác, thì bị tranh giành nhau nữa; người đặt tên giếng này là Sít-na.
22 Kế đó, người bỏ chỗ đó đi đào một giếng khác; về giếng này, họ không tranh giành nhau, nên người đặt tên là Rê-hô-bốt, mà rằng: Bây giờ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã để cho chúng ta được rộng rãi, và ta sẽ được thịnh vượng trong xứ.
23 I-sác ở đó đi, dời lên Bê-e-sê-ba.
24 Đêm đó Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hiện đến với người và phán rằng: Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, cha ngươi; chớ sợ gì, ta ở cùng ngươi, sẽ ban phước cho và thêm dòng dõi ngươi, vì cớ Áp-ra-ham là tôi tớ ta.
25 I-sác lập một bàn thờ, cầu khẩn danh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu và đóng trại tại đó. Kế đó, các đầy tớ người đào một cái giếng tại nơi ấy.
26 Vua A-bi-mê-léc ở Ghê-ra đi đến viếng I-sác, có A-hu-sát, bạn mình, và Phi-côn, quan tổng binh mình, đi theo.
27 I-sác hỏi rằng: Các người ghét tôi, đã đuổi tôi ra khỏi nơi mình, sao còn đi đến tôi làm gì?
28 Chúng đáp rằng: Chúng tôi đã thấy rõ ràng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phù hộ người, nên nói với nhau rằng: Phải có một lời thề giữa chúng tôi và người, để chúng ta kết giao ước với người.
29 Hãy thề rằng: Người chẳng bao giờ làm hại chúng tôi, như chúng tôi đã không động đến người, chỉ hậu đãi người và cho đi bình an. Bây giờ người được Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ban phước cho.
30 I-sác bày một bữa tiệc, các người cùng ăn uống.
31 Qua ngày sau, chúng dậy sớm, lập lời thề với nhau. Rồi, I-sác đưa các người ấy đi về bình an.
32 Cùng trong ngày đó, các đầy tớ của I-sác đến đem tin cho người hay về giếng họ đã đào, rằng: Chúng tôi đã thấy có nước.
33 Người đặt tên cái giếng đó là Si-ba. Vì cớ đó nên tên thành ấy là Bê-e-sê-ba cho đến ngày nay.
34 Ê-sau được bốn mươi tuổi khi ông lấy vợ, là Giu-đít, con gái của Bê -e-ri, người Hê-tít, và Bách-mát, con gái của Ê-lôn, cũng người Hê-tít.
35 Hai dâu đó là một sự cay đắng lòng cho I-sác và Rê-bê-ca.