Tra cứu Thánh Kinh

1 Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao; trong mọi việc Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã ban phước cho người.
2 Áp-ra-ham nói với người đầy tớ ở lâu hơn hết trong nhà mình, có quyền quản trị các gia tài, mà rằng: Xin hãy đặt tay ngươi dưới đùi ta,
3 và ta sẽ bảo ngươi chỉ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, là Thiên Chúa của trời và đất, mà thề rằng: ngươi không cưới một cô nào trong nhóm con gái của dân Ca-na-an, tức giữa dân ấy ta trú ngụ, làm vợ cho con trai ta.
4 Nhưng hãy đi về quê hương ta, trong vòng bà con ta, cưới một người vợ cho I-sác, con trai ta.
5 Người đầy tớ thưa rằng: Có lẽ người con gái không chịu theo tôi về xứ này; vậy, có phải tôi dẫn con trai ông đến xứ mà ông đã ra đi khỏi chăng?
6 Áp-ra-ham nói rằng: Hãy cẩn thận, đừng dẫn con ta về xứ đó!
7 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu trên trời, là Đấng đã đem ta ra khỏi nhà cha ta và xứ sở ta, có phán và thề rằng: Ta sẽ cho dòng dõi ngươi xứ này! Chính Ngài sẽ sai thiên sứ đi trước ngươi, và nơi đó ngươi hãy cưới một vợ cho con trai ta.
8 Nếu người con gái không chịu theo, thì ngươi sẽ khỏi mắc lời của ta bảo ngươi thề; mà dẫu thế nào đi nữa, chớ đem con ta về chốn đó.
9 Kế đó, người đầy tớ để tay lên đùi Áp-ra-ham chủ mình, và thề sẽ làm theo như lời người đã dặn bảo.
10 Kế đó, người đầy tớ bắt mười con lạc đà trong bầy của chủ mình, đem theo đủ các tài vật của chủ đã giao, rồi đứng dậy đi qua xứ Mê-sô-bô-ta-mi, đến thành của Na-cô.
11 Người cho lạc đà nằm quỳ gối xuống nghỉ ở ngoài thành, gần bên một giếng kia, vào buổi chiều, đến giờ của những con gái ra đi xách nước.
12 Người nói rằng: Hỡi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, Thiên Chúa của chủ Áp-ra-ham tôi ơi! Xin ngày nay cho tôi gặp điều mà tôi tìm kiếm, và hãy làm ơn cho chủ Áp-ra-ham tôi!
13 Này, tôi đứng gần bên giếng này, các con gái của dân trong thành sẽ ra đi xách nước,
14 xin cho người gái trẻ nào mà tôi nói như vầy: "Xin nàng hãy nghiêng bình, cho tôi uống nhờ hớp nước," mà nàng trả lời rằng: "Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa," là chính người mà Chúa đã định cho I-sác, kẻ tôi tớ người; và nhờ đó tôi sẽ biết rằng Chúa đã làm ơn cho chủ tôi vậy.
15 Người đầy tớ chưa dứt lời, này, nàng Rê-bê-ca vác bình trên vai đi ra. Nàng là con gái của Bê-tu-ên, Bê-tu-ên là con trai của Minh-ca, vợ Na-cô, em trai của Áp-ra-ham.
16 Người gái trẻ đó thật rất đẹp, còn đồng trinh, chưa gả cho ai. Nàng xuống giếng múc đầy bình nước, rồi trở lên.
17 Đầy tớ chạy lại trước mặt nàng và nói rằng: Xin hãy cho tôi uống một hớp nước trong bình.
18 Nàng đáp rằng: Thưa chúa, hãy uống đi; rồi nàng lật đật đỡ bình xuống tay và cho người uống.
19 Khi đỡ cho người uống xong rồi, nàng lại tiếp rằng: Tôi cũng sẽ xách cho mấy con lạc đà chúa uống nữa, chừng nào uống đã thì thôi.
20 Nàng lật đật đổ nước bình ra máng, chạy xuống giếng xách nước thêm nữa cho hết thảy các con lạc đà uống.
21 Còn người ngồi làm thinh mà nhìn nàng, để cho biết Đấng Tự Hữu Hằng Hữu làm thành công việc mình đi đây hay chăng.
22 Khi lạc đà vừa thôi uống, người đầy tớ lấy một khoanh vàng nặng được nửa siếc-lơ và đôi xuyến nặng được mười siếc-lơ,
23 mà nói rằng: Nàng là con ai? xin nói cho tôi biết. Trong nhà cha nàng có chỗ nào cho tôi ở nghỉ ban đêm chăng?
24 Nàng đáp rằng: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Minh-ca và Na-cô.
25 Rồi lại nói: Nhà chúng tôi có nhiều rơm và cỏ, và cũng có chỗ để cho ở nghỉ nữa.
26 Người cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu,
27 mà nói rằng: Đáng tôn vinh thay Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, là Thiên Chúa của chủ Áp-ra-ham tôi! Ngài chẳng ngớt thương xót và thành thực đối với chủ tôi! Khi đang đi, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu dẫn dắt tôi đến nhà anh em của chủ tôi vậy.
28 Người gái trẻ đó chạy về, thuật chuyện này lại cho cả nhà mẹ mình.
29 Nàng Rê-bê-ca có một anh, tên là La-ban. La-ban chạy đến người đầy tớ đó ở gần bên giếng.
30 Vừa thấy khoanh vàng và đôi xuyến nơi tay em gái mình, và đã nghe chuyện Rê-bê-ca thuật lại rằng: Người này nói vậy! thì đi đến người, đang đứng gần bên mấy con lạc đà, ở nơi giếng nước,
31 mà thưa rằng: Hỡi người đã được Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ban phước! Xin mời vào. Sao đứng ngoài này vậy? Tôi đã sửa soạn nhà và dọn-dẹp một nơi cho mấy con lạc đà rồi.
32 Người đầy tớ vào nhà; La-ban tháo yên cho lạc đà, đem cỏ cùng rơm cho các thú đó; rồi lấy nước để rửa chân cho người đầy tớ và mấy kẻ đi theo.
33 Kế đó, người nhà bày bữa và mời ăn; nhưng người đầy tớ nói: Không, tôi không ăn đâu, nếu chưa nói được những điều tôi cần phải nói. La-ban đáp rằng: Hãy nói đi!
34 Người nói rằng: Tôi là đầy tớ của Áp-ra-ham.
35 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã ban phước cho chủ tôi bội phần, trở nên thịnh vượng; Ngài cho chủ tôi chiên, bò, bạc, vàng, tôi trai tớ gái, lạc đà và lừa.
36 Sa-ra, vợ chủ tôi, trở về già, có sinh một con trai cho người; người đã giao gia tài mình lại hết cho con trai đó.
37 Chủ tôi lại có bắt tôi thề rằng: Ngươi chớ cưới cho con trai ta một người vợ nào trong nhóm con gái của dân Ca-na-an, là xứ ta đang trú ngụ;
38 nhưng hãy về nhà cha ta, trong vòng bà con ta, mà cưới cho nó một người vợ tại đó.
39 Tôi nói với chủ tôi rằng: Có lẽ người con gái không chịu theo tôi về.
40 Chủ đáp rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng ta phụng sự sẽ sai thiên sứ theo ngươi, làm cho thành công việc ngươi đi; và ngươi sẽ cưới cho con trai ta một người vợ trong vòng bà con ta, tại nhà cha ta.
41 Vậy, nếu khi ngươi đi về bà con ta, mà họ không chịu gả cho, thì ngươi sẽ được gỡ lời thề nặng của ngươi đã thề cùng ta đó.
42 Ngày nay, khi đi đến giếng kia, tôi có cầu rằng: Lạy Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, Thiên Chúa của chủ Áp-ra-ham tôi! Xin đoái đến mà giúp công việc của tôi đi đây cho được thành!
43 Này, tôi ngồi gần bên giếng này: cầu xin rằng, người gái trẻ nào sẽ ra xách nước mà tôi nói với nàng rằng: Xin cho tôi uống một hớp nước trong bình;
44 mà sẽ trả lời rằng: Hãy uống đi, rồi tôi sẽ xách cho các lạc đà ngươi uống nữa, xin cho người gái trẻ đó là vợ mà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã định cho con trai của chủ tôi!
45 Chưa dứt lời thầm nguyện, bỗng đâu nàng Rê-bê-ca vác bình trên vai đi ra, xuống giếng xách nước. Tôi nói với nàng rằng: Xin cho tôi uống hớp nước.
46 Nàng lật đật hạ bình trên vai xuống mà nói rằng: Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa; vậy tôi có uống và nàng cũng có cho các lạc đà uống nữa.
47 Tôi hỏi nàng rằng: Nàng là con gái ai? Nàng đáp: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Na-cô và Minh-ca. Tôi liền đeo cái khoanh nơi lỗ mũi và đôi xuyến vào tay nàng.
48 Kế đó, tôi cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, tôn vinh Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu của chủ Áp-ra-ham tôi, mà đã dẫn tôi vào đường chính đáng, để chọn được cho con trai người con gái của em chủ tôi.
49 Vậy, bây giờ, nếu các ông muốn lấy lòng tử tế và trung tín đối với chủ tôi, xin hãy tỏ điều đó cho, dầu không, xin cũng nói cho biết, để cho tôi sẽ xoay về bên phải hay là về bên trái.
50 La-ban và Bê-tu-ên đáp rằng: Điều đó do nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mà ra, chúng tôi đâu nói được cùng ngươi rằng quấy hay rằng phải.
51 Kìa, Rê-bê-ca đang ở trước mặt ngươi, hãy dẫn nó đi, để nó được làm vợ của con trai chủ ngươi, theo như lời Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán định.
52 Đầy tớ của Áp-ra-ham vừa nghe lời hai người nói xong, liền sấp mình xuống đất trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
53 Người lấy đồ trang sức bằng bạc, vàng, và áo xống trao cho Rê-bê-ca; rồi cùng lấy các vật quý dâng cho anh và mẹ nàng.
54 Kế đó người đầy tớ cùng các người đi theo ngồi ăn uống; rồi ngủ tại đó. Qua ngày sau, khi họ đã thức dậy, người đầy tớ nói rằng: Xin hãy cho tôi trở về chủ.
55 Nhưng anh và mẹ nàng rằng: Hãy cho người gái trẻ ở lại cùng chúng tôi ít ngày nữa, vào khoảng mười bữa, rồi nó sẽ đi.
56 Đầy tớ đáp rằng: Xin chớ cầm tôi trễ lại, vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu có làm việc đi đường tôi được thành. Hãy cho tôi đi, trở về nhà chủ tôi.
57 Họ đáp rằng: Chúng ta hãy gọi người gái trẻ đó và hỏi ý nó ra sao;
58 kêu Rê-bê-ca và nói rằng: Con muốn đi cùng người này chăng? Nàng rằng: Tôi muốn đi.
59 Kế đó, họ cho Rê-bê-ca, em gái mình, và người vú của nàng, đi về theo người đầy tớ của Áp-ra-ham và các kẻ đi theo.
60 Họ chúc phước cho Rê-bê-ca mà rằng: Hỡi em gái chúng ta! Chúc cho em được trở nên mẹ của hàng ngàn hàng vạn người, và cho dòng dõi em được chiếm lấy cửa thành của quân nghịch.
61 Rê-bê-ca và các tớ gái nàng đứng dậy, lên cưỡi lạc đà, đi theo người đầy tớ đó. Vậy, người đầy tớ dẫn Rê-bê-ca đi.
62 Bấy giờ I-sác ở tại nam phương từ giếng La-chai-Roi trở về;
63 vào buổi chiều, người đi ra ngoài đồng để suy ngẫm; ngước mắt lên, kìa ngó thấy lạc đà đâu đi đến.
64 Nàng Rê-bê-ca cũng ngước mắt lên, chợt thấy I-sác; liền nhảy xuống lạc đà,
65 và hỏi đầy tớ rằng: Người ở đằng trước mặt tôi đi lại trong cánh đồng đó là ai? Đầy tớ thưa rằng: Ấy là chủ tôi đó. Nàng lấy khăn che mặt lại.
66 Rồi, đầy tớ thuật cho I-sác nghe hết các việc mà mình đã làm;
67 I-sác dẫn Rê-bê-ca vào trại của Sa-ra, mẹ mình, cưới làm vợ, và yêu mến nàng. Vậy, I-sác được giải phiền sau khi mẹ mình qua đời.