Tra cứu Thánh Kinh

1 Và như vậy, các tầng trời và đất, cùng muôn vật đã được hoàn tất.
2 Ngày thứ bảy, Thiên Chúa đã hoàn thành các công việc của Ngài mà Ngài đã làm. Và trong ngày thứ bảy Ngài nghỉ mọi công việc của Ngài mà Ngài đã làm.
3 Rồi, Ngài ban phước cho ngày thứ bảy, thánh hóa nó; vì trong ngày đó, Ngài nghỉ mọi công việc của Ngài, những việc mà Thiên Chúa đã sáng tạo và đã làm. [Thánh hóa có nghĩa là làm cho tinh sạch hoặc giữ cho tinh sạch và biệt riêng ra cho Thiên Chúa.]
4 Ấy là về nguồn gốc của các tầng trời và đất khi chúng được sáng tạo, trong ngày Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu làm ra đất và các tầng trời.
5 Lúc đó, chưa có một chồi cây nào mọc ngoài đồng, trên đất; và cũng chưa có một ngọn cỏ đồng nào mọc lên; vì Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu chưa có cho mưa xuống trên đất, và cũng chưa có một người nào lao động trên đất.
6 Nhưng có hơi nước từ đất bay lên, tưới khắp cùng mặt đất.
7 Và Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu tạo hình loài người từ bụi của đất, thổi linh sự sống vào lỗ mũi, thì loài người trở nên một linh hồn sống.
8 Rồi, Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu lập một khu vườn tại Ê-đen, ở về hướng Đông, và Ngài đặt người mà Ngài vừa tạo nên ở đó. [Ê-đen có nghĩa là vui vẻ, thỏa lòng.]
9 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu khiến đất mọc lên mọi thứ cây đẹp mắt, và trái thì ăn ngon; giữa vườn lại có cây sự sống cùng cây biết điều thiện và điều ác.
10 Một con sông từ Ê-đen chảy ra để tưới vườn; rồi từ đó chia ra làm bốn dòng.
11 Tên của dòng thứ nhất là Bi-sôn; dòng ấy chảy quanh toàn xứ Ha-vi-la, là nơi có vàng.
12 Vàng của xứ ấy rất tốt. Tại đó lại có nhũ hương và bích ngọc.
13 Tên của dòng sông thứ nhì là Ghi-hôn, dòng ấy chảy quanh xứ Cúc. [Còn gọi là xứ Ê-thi-ô-bi (Ethiopia).]
14 Tên của dòng sông thứ ba là Hi-đê-ke, dòng ấy chảy về phía đông của xứ A-si-ri. Còn dòng sông thứ tư là Ơ-phơ-rát.
15 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu đem loài người đặt vào trong vườn tại Ê-đen, để lao động và chăm sóc vườn.
16 Rồi, Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu truyền lệnh cho loài người, phán rằng: Ngươi được tự do ăn từ mọi thứ cây trong vườn;
17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì ngươi chớ ăn đến; vì trong ngày ngươi ăn thì ngươi chắc sẽ chết.
18 Rồi, Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; Ta sẽ làm cho nó một kẻ giúp đỡ giống như nó.
19 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu dùng đất tạo hình mọi loài thú đồng, và mọi loài chim trời; rồi dẫn chúng đến với loài người, để xem đặt tên gì cho chúng nó; và bất cứ tên nào loài người đặt cho mỗi linh hồn sống, đều thành tên của nó.
20 Loài người đặt tên cho mọi loài súc vật, chim trời, cùng thú đồng; nhưng về phần loài người, thì chẳng có ai giúp đỡ, giống như mình.
21 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu khiến một cơn ngủ mê giáng trên loài người, khiến cho ngủ. Rồi, Ngài lấy một phần từ nơi hông ra, và lấp thịt thế vào.
22 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu dùng phần bên hông mà Ngài đã lấy nơi loài người, để làm nên một người nữ, rồi đưa nàng đến cùng loài người.
23 Loài người nói rằng: Giờ đây, này là xương của xương tôi, thịt của thịt tôi. Nàng sẽ được gọi là người nữ, vì nàng đã được lấy ra từ người nam.
24 Bởi vậy, người nam sẽ lìa cha mẹ mình, mà dính díu với vợ mình; và họ sẽ trở nên một thịt.
25 Loài người và vợ, cả hai đều trần truồng mà chẳng hổ thẹn.