Tra cứu Thánh Kinh

1 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hiện ra cùng Áp-ra-ham nơi đồng bằng Mam-rê, đang khi ông ngồi nơi cửa trại lúc trời nắng ban ngày.
2 Áp-ra-ham ngước mắt lên, thấy ba người đàn ông đứng trước mặt. Vừa khi thấy, bắt từ cửa trại chạy đến trước mặt họ, sấp mình xuống đất,
3 và thưa rằng: Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Ngài, xin hãy ghé lại nhà kẻ tôi tớ Ngài, đừng bỏ đi luôn.
4 Xin các Đấng hãy cho phép người ta lấy chút nước rửa chân các Đấng, và xin hãy nằm nghỉ mát dưới gốc cây này.
5 Tôi sẽ đi đem một miếng bánh cho các Đấng ăn cho vững lòng, rồi sẽ dời gót lên đường; vì cớ ấy, nên mới quá bộ lại nhà kẻ tôi tớ các Đấng vậy. Các Đấng phán rằng: Hãy làm như ngươi đã nói.
6 Kế đó, Áp-ra-ham vội vào trại, đến với Sa-ra mà rằng: Hãy mau mau lấy ba đấu bột lọc nhồi đi, rồi làm bánh nhỏ.
7 Áp-ra-ham chạy lại bầy, bắt một con bò con ngon, giao cho đầy tớ, bảo mau nấu dọn;
8 rồi lấy mỡ-sữa và sữa cùng con bò con đã nấu xong, dọn ngay trước mặt các Đấng; còn người thì đứng hầu trước mặt, dưới gốc cây. Vậy các Đấng ấy ăn.
9 Các Đấng hỏi Áp-ra-ham rằng: Sa-ra, vợ ngươi, ở đâu? Đáp rằng: Kìa, nàng ở trong trại kia.
10 Ngài phán rằng: Trong độ một năm nữa, Ta sẽ trở lại đây với ngươi không sai, và chừng đó, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ có một con trai. Sa-ra ở nơi cửa trại sau lưng đấng đó, nghe các lời này.
11 Áp-ra-ham cùng Sa-ra đã già, tuổi tác đã cao; Sa-ra không còn gì nữa như thế thường người đàn bà.
12 Sa-ra cười thầm mà rằng: Già như tôi thế này, dễ còn được điều vui đó sao? Còn chúa tôi cũng đã già rồi!
13 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán hỏi Áp-ra-ham rằng: Cớ sao Sa-ra cười như vậy mà rằng: Có thật rằng tôi già đến thế này lại còn sinh sản chăng?
14 Có điều gì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu làm không được chăng? Đến kỳ đã định, trong một năm nữa, Ta sẽ trở lại cùng ngươi, và Sa-ra sẽ có một con trai.
15 Vì Sa-ra sợ, nên chối mà thưa rằng: Tôi có cười đâu! Nhưng Ngài phán rằng: Thật ngươi có cười đó!
16 Các Đấng ấy đều đứng dậy mà đi, ngó về phía, Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước họ.
17 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán rằng: Lẽ nào Ta giấu Áp-ra-ham điều gì Ta sẽ làm sao?
18 vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường thịnh; các dân tộc trên thế gian đều sẽ nhờ người mà được phước.
19 Ta đã chọn người để người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đường lối của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, làm các điều công bình và ngay thẳng; thế thì, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ làm cho ứng nghiệm lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham.
20 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán rằng: Tiếng kêu oan về Sô-đôm và Gô-mô-rơ thật là quá, tội lỗi các thành đó thật là trọng.
21 Ta muốn ngự xuống, để xem xét chúng nó ăn ở có thật như tiếng đã kêu thấu đến Ta chăng; nếu chẳng thật, thì Ta sẽ biết.
22 Vậy, các Đấng ấy từ đó đi qua hướng Sô-đôm; nhưng Áp-ra-ham hãy còn đứng chầu trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.
23 Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công bình luôn với người độc ác sao?
24 Chẳng lẽ trong thành có năm mươi người công bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao? Ngài chẳng tha thứ cho thành đó vì cớ năm mươi người công bình ở trong sao?
25 Không lẽ nào Chúa làm điều như vậy, diệt người công bình luôn với kẻ độc ác; đến nỗi kể người công bình cũng như người độc ác. Không, Chúa chẳng làm điều như vậy bao giờ! Đấng phán xét toàn thế gian, lại không làm sự công bình sao?
26 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán rằng: Nếu Ta tìm được trong Sô-đôm năm mươi người công bình, vì tình thương bấy nhiêu người ấy Ta sẽ tha hết cả thành.
27 Áp-ra-ham lại thưa rằng: mặc dầu tôi đây vốn là tro bụi, nhưng tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa.
28 Hãy trong năm mươi người công bình nếu như thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu Ta tìm được có bốn mươi lăm người, Ta chẳng diệt thành đâu.
29 Áp-ra-ham cứ thưa rằng: Chẳng lẽ trong thành chỉ có bốn mươi người công bình, thì sẽ ra sao? Ngài phán rằng: Ta sẽ chẳng diệt đâu, vì tình thương bốn mươi người ấy.
30 Áp-ra-ham cứ tiếp: Tôi xin Chúa đừng giận, thì tôi sẽ thưa: Chẳng lẽ trong đó chỉ có ba mươi người, thì sẽ ra sao? Ngài phán: Nếu Ta tìm trong đó có ba mươi người, thì Ta chẳng diệt đâu.
31 Áp-ra-ham thưa rằng: Tôi đây cũng cả gan thưa cùng Chúa: Nếu chỉ có hai mươi người, thì lại làm sao? Ngài rằng: Vì tình thương hai mươi người ấy, Ta sẽ chẳng diệt thành đâu.
32 Áp-ra-ham lại thưa: Xin Chúa đừng giận, để cho tôi thưa chỉ một lần này nữa: Chẳng lẽ chỉ có mười người, thì nghĩ làm sao? Ngài phán rằng: Ta cũng sẽ chẳng diệt thành đâu, vì tình thương mười người ấy.
33 Khi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán xong cùng Áp-ra-ham, thì Ngài ngự đi; còn Áp-ra-ham trở về trại mình.