Tra cứu Thánh Kinh

1 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán với Áp-ram: Hãy ra khỏi vùng đất của ngươi, khỏi thân tộc của ngươi, và khỏi nhà cha của ngươi, để đến một xứ mà Ta sẽ chỉ cho ngươi.
2 Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn. Ta sẽ ban phước cho ngươi, làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một sự phước hạnh.
3 Ta sẽ ban phước cho những ai chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi. Hết thảy các gia tộc trên đất sẽ nhờ ngươi mà được phước.
4 Vậy, Áp-ram ra đi, theo như lời Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã phán dạy. Lót cùng đi với ông. Khi Áp-ram ra khỏi Cha-ran, ông được bảy mươi lăm tuổi.
5 Áp-ram đem Sa-rai, vợ ông, Lót, con trai của em trai ông, cả gia tài họ đã thu gom, và những người họ đã có được tại Cha-ran, ra đi, để đến xứ Ca-na-an. Họ đều vào trong xứ Ca-na-an.
6 Áp-ram trải qua trong xứ, đến đồng bằng Mô-rê, tại Si-chem. Lúc đó, dân Ca-na-an đang ở trong xứ.
7 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hiện ra với Áp-ram và phán: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất này! Tại nơi đó, ông lập một bàn thờ cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, là Đấng đã hiện đến với ông.
8 Từ đó, ông dời đi, đến một núi ở về phía đông Bê-tên, rồi đóng trại; phía tây có Bê-tên, phía đông có A-hi. Tại nơi đó, ông lập một bàn thờ cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và cầu khẩn danh Ngài.
9 Rồi, Áp-ram tiếp tục cuộc hành trình, hướng về phương nam.
10 Bấy giờ, trong xứ bị cơn đói kém; sự đói kém ấy lớn, nên Áp-ram đi xuống xứ Ê-díp-tô mà kiều ngụ.
11 Khi gần vào đất Ê-díp-tô, Áp-ram nói với Sa-rai, vợ của ông: Này, ta biết ngươi là một người đàn bà đẹp, dễ nhìn.
12 Vậy nên, khi dân Ê-díp-tô thấy ngươi thì họ sẽ nói rằng: Ấy là vợ hắn đó; họ sẽ giết ta, nhưng để cho ngươi sống.
13 Ta xin ngươi hãy xưng ngươi là em gái của ta, để nhờ ngươi mà ta sẽ được tốt lành, và nhờ ngươi mà ta sẽ giữ được mạng sống.
14 Khi Áp-ram vào đến xứ Ê-díp-tô, dân Ê-díp-tô nhìn thấy người đàn bà và thấy bà đẹp lắm.
15 Các triều thần của Pha-ra-ôn cũng thấy bà và khen bà trước Pha-ra-ôn. Người đàn bà bị đem vào nhà của Pha-ra-ôn.
16 Vì bà nên ông ta hậu đãi Áp-ram; và ông được nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái.
17 Nhưng vì Sa-rai, vợ Áp-ram, nên Đấng Tự Hữu Hằng Hữu hành phạt Pha-ra-ôn cùng nhà của ông bị một cơn dịch bệnh lớn.
18 Pha-ra-ôn gọi Áp-ram và hỏi: Ngươi đã làm gì cho ta vậy? Sao ngươi không nói với ta, nàng là vợ của ngươi?
19 Sao ngươi đã nói rằng: Nàng là em gái tôi? Nên ta đã lấy nàng làm vợ. Bây giờ, vợ ngươi đây! Hãy nhận lấy và đi đi.
20 Pha-ra-ôn hạ lệnh cho người của mình đưa ông, vợ của ông, cùng mọi sự ông có, ra đi.