Tra cứu Thánh Kinh

1 Kế đó dân I-sơ-ra-ên đi, đến đóng trại trong đồng bằng Mô-áp, bên kia sông Giô-đanh, đối-diện Giê-ri-cô.
2 Ba-lác, con trai Xếp-bô, thấy hết mọi điều I-sơ-ra-ên đã làm cho dân A-mô-rít.
3 Mô-áp lấy làm sợ sệt lắm và khiếp sợ trước mặt dân I-sơ-ra-ên, vì dân đó rất đông.
4 Vậy, Mô-áp nói với các trưởng lão Ma-đi-an rằng: Bây giờ, đoàn dân đông này sẽ nuốt hết thảy chung quanh ta, khác nào con bò ăn cỏ trong đồng vậy. Đương lúc đó, Ba-lác, con trai Xếp-bô, làm vua Mô-áp.
5 Người sai sứ giả đến với Ba-la-am, con trai Bê-ô, ở Phê-thô-rơ, tại trên bờ sông, trong xứ của con cái dân sự mình, để gọi người mà nói rằng: Này một dân đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô, phủ khắp mặt đất, và đóng lại đối ngang ta.
6 Vậy, ta xin ngươi hãy đến bây giờ, rủa sả dân này cho ta, vì nó mạnh hơn ta. Có lẽ ta sẽ đánh bại dân này và đuổi nó khỏi xứ được; vì ta biết rằng kẻ nào ngươi chúc phước cho, thì được phước; còn kẻ nào ngươi rủa sả, thì bị rủa sả.
7 Vậy, các trưởng lão Mô-áp đi cùng các trưởng lão Ma-đi-an, trong tay có lễ vật cho thầy bói, đến với Ba-la-am mà thuật lại những lời của Ba-lác.
8 Người đáp rằng: Hãy ở lại đây đêm nay thì ta sẽ trả lời theo như lời Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ phán với ta. Các trưởng lão Mô-áp ở lại nhà Ba-la-am.
9 Thiên Chúa đến với Ba-la-am và phán rằng: Những người ngươi có trong nhà là ai?
10 Ba-la-am thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Ba-lác, con trai Xếp-bô, vua Mô-áp, đã sai đến tôi để nói rằng:
11 Này, một dân đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô, phủ khắp mặt đất; hãy đến bây giờ, rủa sả dân đó cho ta; có lẽ ta sẽ đánh bại dân này và đuổi nó được.
12 Thiên Chúa phán với Ba-la-am rằng: Ngươi chớ đi với chúng nó, chớ rủa sả dân này, vì dân này được ban phước.
13 Sớm mai Ba-la-am dậy, nói với các sứ thần của Ba-lác rằng: Hãy trở về xứ các ngươi, vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu không cho ta đi cùng các ngươi.
14 Vậy, các sứ thần Mô-áp dậy, trở về Ba-lác mà tâu rằng: Ba-la-am từ chối đến với chúng tôi.
15 Ba-lác lại sai nhiều sứ thần hơn và tôn trọng hơn những người trước,
16 đến với Ba-la-am mà rằng: Ba-lác, con trai Xếp-bô, có nói như vầy: Ta xin ngươi, chớ có gì ngăn cản ngươi đến với ta,
17 vì ta sẽ tôn ngươi rất vinh quang, và làm theo mọi điều ngươi sẽ nói với ta. Ta xin ngươi hãy đến rủa sả dân này.
18 Ba-la-am đáp cùng các sứ thần của Ba-lác rằng: Dầu Ba-lác sẽ cho ta nhà người đầy vàng và bạc, ta cũng chẳng được vượt qua lời của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, Thiên Chúa của ta, để làm một việc hoặc nhỏ hay lớn.
19 Nhưng ta xin các ngươi cũng ở lại đêm nay, để ta biết Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ phán điều gì cùng ta nữa.
20 Trong lúc ban đêm, Thiên Chúa giáng đến Ba-la-am mà phán rằng: Nếu các người ấy đến để gọi ngươi, hãy đứng dậy đi với chúng nó; nhưng chỉ hãy làm theo lời ta sẽ phán.
21 Vậy, sớm mai, Ba-la-am dậy, thắng lừa cái mình và đi với các sứ thần Mô-áp.
22 Nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa nổi phừng lên, vì người ra đi; thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đứng trên đường để cản người. Người đã cưỡi lừa cái mình, và có hai đứa đầy tớ đi theo.
23 Lừa cái thấy thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đứng trên đường có cây gươm trần nơi tay, rẽ đường đi vào trong ruộng; Ba-la-am đánh nó để dẫn nó vào đường lại.
24 Nhưng thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đứng trong đường nhỏ của vườn nho có vách bên này và bên kia.
25 Lừa thấy thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu thì nép vào vách và ép chân Ba-la-am; người đánh nó.
26 Thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đi tới xa hơn, đứng trong một ngả rất hẹp không chỗ nào trở qua bên phải hay là bên trái;
27 lừa thấy thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu nằm quỵ dưới Ba-la-am. Nhưng Ba-la-am nổi giận, đánh lừa bằng một cây gậy.
28 Bấy giờ, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mở miệng lừa ra, nó nói với Ba-la-am rằng: Tôi có làm gì cho người, mà người đã đánh tôi ba lần?
29 Ba-la-am đáp cùng lừa cái rằng: Ấy là tại ngươi khinh nhạo ta. Ước gì ta có cây gươm trong tay, ta đã giết ngươi rồi!
30 Lừa nói với Ba-la-am rằng: Tôi chẳng phải là lừa của người mà người đã cưỡi luôn đến ngày nay sao? Tôi có thói làm như vậy cùng người chăng? Người đáp: Không.
31 Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mở mắt Ba-la-am ra, thấy thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đứng trong đường, tay cầm một cây gươm. Người cúi đầu và sấp mặt xuống đất.
32 Thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu nói: Sao ngươi đã đánh lừa cái ngươi ba lần? Này, ta đi ra để cản ngươi, vì ta thấy ngươi đi theo một con đường dẫn mình đến nơi hư hại.
33 Tuy nhiên, con lừa cái có thấy ta, đi rẽ trước mặt ta ba lần, nếu nó không đi rẽ trước mặt ta, chắc ta đã giết ngươi rồi và để nó sống.
34 Ba-la-am thưa cùng thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu rằng: Tôi có phạm tội, vì chẳng biết người đã đứng trong đường để cản tôi, bây giờ, nếu người không bằng lòng tôi đi, tôi sẽ trở về.
35 Thiên sứ của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu nói với Ba-la-am rằng: Hãy đi cùng các người đó, nhưng chỉ hãy nói điều gì ta sẽ phán dặn ngươi. Ba-la-am đi cùng các sứ thần của Ba-lác.
36 Khi Ba-lác hay rằng Ba-la-am đến, đi ra tới thành Mô-áp ở gần khe At-nôn, tức là ở tận bờ cõi của xứ, mà nghinh tiếp người.
37 Ba-lác nói với Ba-la-am rằng: Ta chẳng sai sứ giả mời ngươi sao? Sao ngươi không đến ta? Ta không tôn vinh quang cho ngươi được sao?
38 Ba-la-am đáp cùng Ba-lác rằng: Này tôi đã đến với vua, bây giờ tôi có thể nói ra lời gì chăng? Tôi sẽ nói điều gì Thiên Chúa đặt trong miệng tôi vậy.
39 Ba-la-am đi cùng Ba-lác, đến Ki-ri-át-Hút-sốt.
40 Ba-lác giết những bò và chiên, sai dâng cho Ba-la-am và các sứ thần đã đi với người.
41 Khi đến sáng mai, Ba-lác đem Ba-la-am lên Ba-mốt-ba-anh, là nơi người thấy đầu cùng trại quân I-sơ-ra-ên.